Chương 49: (Vô Đề)

"Vậy con quỷ này có hộp ánh trăng hả?" Tử Tiểu Bạch vừa gãi ót vừa cảm thán nói.

"Đại khái vậy, chắc chắn trên người con quỷ này có thứ gì đó có thể mở ra cánh cửa thời không." Cô quay mặt sang hỏi Tần Lê: "Hôm nay Thái Húc có ở nhà không? Anh đi gọi cậu ấy chuẩn bị một chút, chúng ta cùng đi xe đến khách sạn của Maruichi. Tư liệu lần này khá tốt, có thể dùng làm tập tiếp theo để phát sóng."

Tần Lê cầm cây cung trong tay, vừa thu tay lại thì mũi tên biến mất, còn cây cung biến thành một cây đàn violin. Anh cất cây đàn vào hộp rồi đến biệt thự của Thái Húc gọi cậu ấy ra ngoài.

Anh bấm chuông cửa, nhưng người ra mở cửa lại là một người phụ nữ mặc sườn xám trắng. Cô ấy búi tóc, dáng người mảnh mai thon thả, giữa trán có một nốt ruồi son. Người phụ nữ này bất kể là dung mạo hay vóc dáng đều hdoàn hảo không thể chê vào đâu được, khí chất lại càng khỏi phải bàn.

Cô ấy nhìn Tần Lê đứng ngoài cửa, nhẹ giọng hỏi: "Xin hỏi, anh tìm ai ạ?"

"Tôi tìm Thái Húc." Tần Lê liếc vào trong, hạ giọng giải thích: "Tôi là sếp của cậu ấy."

Người phụ nữ dịu dàng khéo léo, rất lễ phép nói: "Cậu ấy không có ở nhà, đi Úc vẫn chưa trở về. Tôi là bảo mẫu mới mà cậu ấy thuê, chịu trách nhiệm trông nhà thay cậu ấy."

Tần Lê lại nhìn vào trong sân, cảm thấy có gì đó là lạ. Sau khi rời khỏi biệt thự, anh vừa đi được vài bước thì lại gọi điện cho Thái Húc, nhưng vẫn không liên lạc được. Anh bèn chuyển sang gọi điện đến Úc, cho bố của Thái Húc.

Bố Thái nghe tin Thái Húc chưa về nhà, buồn bực nói: "Thằng bé đã về nước từ hôm kia rồi, nó có cãi nhau với Hiểu Linh một trận. Có khi nào nó giận tôi nên bỏ đi đâu đó rồi không?"

Người mà ông Thái gọi là "Hiểu Linh", chính là mẹ kế của Thái Húc. Năm xưa cũng vì người phụ nữ này mà gia đình Thái Húc tan vỡ. Chính sự tồn tại của bà ta đã khiến bà nội Thái dù đã mất vẫn không thể yên lòng, mang theo nỗi day dứt xuống mồ.

Cúp máy với bố Thái, Tần Lê lại gọi cho mẹ Thái. Bà vừa bắt máy thì mắng to: "Cái thằng khốn họ Thái đó, vì con đàn bà kia mà đến cả con trai cũng không cần nữa hả? Để tôi gọi cho nó một cuộc!"

Nói xong, "bộp" một tiếng dập máy luôn.

Tần Lê bất lực, đành phải tiếp tục gọi cho Thái Húc, cố gắng liên lạc với cậu ấy.

Cùng lúc đó, bên trong biệt thự của Thái Húc.

Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên "vo vo", nhưng Thái Húc nằm trên giường dường như không hề hay biết. Cậu nhắm chặt mắt, sắc mặt tái nhợt, hơi thở yếu ớt, cứ như đang chìm vào một giấc ngủ sâu.

Một bàn tay trắng trẻo, thon dài cầm lấy điện thoại, ngắt cuộc gọi đến của Tần Lê. Sau đó, người phụ nữ mở WeChat, dùng giọng điệu giống như Thái Húc gửi tin nhắn cho Tần Lê: "Có chuyện gì mà gọi điện cho em vậy? Tâm trạng em không được tốt, không muốn nghe máy."

Cuối cùng Tần Lê thấy cậu cũng trả lời tin nhắn thì thở phào nhẹ nhõm: "Ở thành phố C có việc, đi ghi hình chương trình."

Vài giây sau, cậu con trai lại nhắn tới: "Anh Lê, ba em không cần em nữa rồi, em buồn lắm. Anh có thể cho em nghỉ vài ngày không? Không có em, mọi người vẫn quay chương trình được mà… Anh Lê, em chưa từng cầu xin anh điều gì, lần này coi như em xin anh, cho em vài ngày để được yên tĩnh một mình."

Tần Lê nhìn tin nhắn, hơi nhíu mày, nhắn lại: "Em đang ở đâu? Anh bảo trợ lý tới đón."

Thái Húc: "Không cần đâu, cho em chút thời gian để điều chỉnh cảm xúc. Đợi em qua được giai đoạn này, em sẽ quay lại."

Từ lời nói, Tần Lê cảm nhận được cậu thực sự rất buồn, nên không ép thêm, chỉ nhắn: "Ngày mai là sinh nhật mười chín tuổi của em, chúc mừng sinh nhật trước nhé. Đợi bọn anh về sẽ bù bánh sinh nhật cho em."

Thái Húc: "Vâng, cảm ơn anh Lê. Mọi người bắt quỷ cho tốt, đừng bận tâm đến em."

"Ừ."

……

Người phụ nữ giả làm Thái Húc gửi xong tin nhắn, đặt điện thoại lại lên tủ đầu giường. Cô ấy ngồi bên mép giường, nhẹ nhàng v**t v* gương mặt chàng trai, rồi cúi người xuống.

Cô ấy nuốt một ngụm nước bọt, rồi khẽ hôn lên giữa trán cậu: "Tôi sẽ cứu cậu."

Một con rắn nhỏ màu xanh từ dưới gầm giường trườn ra, quấn lấy cổ chân người phụ nữ, khẽ hừ lạnh một tiếng: "Chị à, vì một tên đàn ông như vậy mà không tiếc hi sinh nghìn năm đạo hạnh để liều mạng, thật sự đáng sao? Cậu ta đâu phải Hứa Tiên, tên phụ bạc năm xưa đã bị em giết rồi, em đã nuốt hồn phách hắn, khiến hắn vĩnh viễn không được siêu sinh, không thể luân hồi. Còn tên Thái Húc này, cậu ta không phải Hứa Tiên, sao chị lại vẫn liều mạng cứu cậu ta?

Bài học năm xưa với Hứa Tiên vẫn chưa đủ sao?"

"Thiên hạ đều nói rắn là kẻ si tình, chẳng lẽ em không biết sao?" Bạch Tố truyền linh khí của mình qua ấn đường Thái Húc, duy trì hơi thở yếu ớt cuối cùng của cậu. Làm xong thuật tiếp mệnh, cô ấy lại nói: "Chờ thêm bốn ngày nữa, Quỷ Môn quan kết thúc nghỉ lễ, chắn chắn cửa khẩu sẽ tắc nghẽn. Lúc đó chị thừa cơ hỗn loạn mà vượt cửa, xông vào điện Diêm Vương thứ mười để trộm Tục Mệnh đan."

Thanh Xà bò lên giường, lè lưỡi về phía cô ấy: "Chị à, chị thật sự điên rồi! Khó khăn lắm chị mới có thể khôi phục hình người, tại sao lại vì một thằng nhóc con mà tự đưa mình vào bẫy lần nữa? Xông vào Địa phủ là tội chết đó. Hơn nữa, chị nghĩ mình thật sự có thể vào được điện thứ mười sao? Chuyển Luân Vương là kẻ âm độc nhất trong các vị Diêm Vương. Nếu chị rơi vào tay gã, chắc chắn gã sẽ đày chị vào Địa ngục biển lửa, đời đời kiếp kiếp chịu khổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!