Lúc xảy ra trận động đất ở huyện Bối Xuyên, nó cùng lão Trần tham gia nhiệm vụ, không ngờ lão Trần gặp chuyện chẳng lành. Mọi người đều nói lão Trần đã chết rồi, nhưng nó không tin. Nó chạy về nơi tàn tích canh giữ, chờ đợi một ngày nào đó lão Trần sẽ chui ra khỏi đống đổ nát.
Lão Trần sẽ không chết, anh ấy chỉ đi qua đống đổ nát đến một nơi khác thôi, nhất định sẽ có ngày anh ấy trở về. Chỉ có mấy con chó nhỏ ngây thơ mới tin rằng con người sẽ chết thôi, mà nó thì không còn ngây thơ nữa.
Nó đợi từ ngày nay qua ngày khác, những người lính đóng quân gần đó thỉnh thoảng sẽ mang thức ăn đến cho nó, đôi khi đồng đội cũ của lão Trần cũng đến thăm nó. Lúc đầu nó còn chịu ăn chút ít, nhưng sau đó, nó dùng móng đào một cái hố ở nơi lão Trần gặp nạn, rồi chôn tất cả thức ăn vào trong đó.
Lão Hồng đến thăm nó, vừa lau nước mắt vừa nói: "Mày khổ thế làm gì, lão Trần chết rồi. Lôi Đặc, ít nhất mày cũng ăn chút gì đi, ăn vào mới sống được, mới tiếp tục chờ anh ấy được, đúng không? Ngoan nào, ăn một chút đi."
Nó nằm bẹp dưới đất, yếu ớt đến mức chỉ còn da bọc xương. Nó và lão Trần đều ghét là nghe lão Hồng lải nhải nhất, nó miễn cưỡng ăn hai miếng thức ăn chó để đuổi lão Hồng đi.
Chờ lão Hồng rời đi, nó nhè hết đồ ăn trong kẽ răng ra, lại tiếp tục đem chôn dưới mấy tảng đá.
Nó cảm thấy lão Hồng không hiểu, lão Trần lên đường một mình, còn phải cố chạy về, nhất định sẽ rất mệt, cũng nhất định sẽ rất đói, vì vậy nó phải để dành hết khẩu phần ăn lại cho lão Trần.
Nó có thể chết đói, nhưng lão Trần thì không thể.
Nó đã sớm không còn nhớ nổi anh chị em của mình, nhưng lão Trần thì khác, anh ấy còn có một cô em gái đang học cấp ba.
Thời tiết ngày càng khắc nghiệt, đêm đó mưa lớn, nó co mình lại trên đống đổ nát, run lên bần bật vì lạnh. Trời gần sáng thì mưa ngớt, một vầng trăng tròn từ trong tầng mây đen chui ra.
Nó ngẩng đầu nhìn mặt trăng tròn như cái đĩa treo giữa bầu trời, trong phút chốc như quay về quá khứ. Mõm của nó từng đặt trên đùi người đàn ông, cùng ngắm trăng sáng, cùng nhìn hàng chữ vàng rực rỡ kia.
Chợt như nghe thấy giọng nói của anh ấy vang lên, từng chữ đầy khí thế: "Trung với quốc gia, thành với nhân dân, vô tư cống hiến. Nghĩa là sau này em phải làm một chú chó tốt, trung thành với đất nước, chân thành với dân chúng, và luôn ghi nhớ: cống hiến không đòi hỏi hồi đáp. Hiểu chưa?"
Nó khe khẽ kêu một tiếng. Âm thanh ấy vang vọng trong đêm yên tĩnh, rồi rất nhanh bị gió nhẹ cuốn đi.
Từng vệt ánh trăng trong trẻo rơi xuống, chiếu sáng cả vùng đổ nát như ban ngày. Trong tiếng nhạc linh hồn mơ hồ vang lên đâu đó, từng điểm ánh sao từ dưới đất bay lên, dần dần tụ lại thành hình một con người.
Nó nhìn người đàn ông chậm rãi bước về phía mình, lập tức giơ móng định vỗ lên đầu gối anh. Nhưng người trước mặt lại tan biến như ánh đom đóm, biến mất ngay trước mắt.
Nó khe khẽ tru một tiếng "áu u…", nước mắt làm ướt lông trên mặt nó. Tuy là chó đực, không dễ gì rơi lệ, nhưng lần này, nó thật sự không thể kìm được nữa.
Lão Trần đã lừa nó, anh ấy không trở về nữa, mãi mãi cũng sẽ không quay về nữa.
— Lão Trần, thì ra anh là đồ lừa đảo.
……
Một người một chó cùng giật mình tỉnh khỏi hồi ức, người đàn ông đã nước mắt đầm đìa.
Anh ấy bước tới, ôm lấy Lôi Đặc, cằm cọ nhẹ lên đầu nó, khẽ khàng nói: "Xin lỗi, Lôi Đặc, anh không nên lừa em."
Lôi Đặc vừa nhe răng vừa vẫy đuôi. Mặt thì ra vẻ giận dỗi, nhưng cơ thể lại rất thành thật.
Lão Trần vỗ lên vai Lôi Đặc, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Anh đưa em đi. Chúng ta cùng đi luân hồi. Những gì anh nợ em, kiếp sau anh sẽ trả hết."
Lôi Đặc vốn còn đang giận dỗi, trong chốc lát mọi tức giận đều tan biến. Nó dúi mõm vào ngực người đàn ông, điên cuồng hít lấy mùi hương quen thuộc của anh. Vẫn là mùi hương đó, vẫn là lão Trần quen thuộc.
"Gâu ggâu!"
Trên đầu họ, quả cầu năng lượng phát sáng đã tụ đến cực điểm, rồi "ầm" một tiếng nổ tung. Toàn bộ không gian như tấm kính bị vỡ vụn, ánh mặt trời biến mất, màn đêm trên đống hoang tàn lại quay về.
Phía chân trời đã bắt đầu le lói ánh sáng, báo hiệu bình minh sắp đến.
Đường Phi vội thúc giục lão Trần: "Anh mau đưa nó đi đi."
"Cô Đường, cảm ơn cô." Lão Trần đầy vẻ cảm kích, sau đó cúi đầu nói với Lôi Đặc: "Lôi Đặc! Lại đây! Chào theo nghi thức với chị gái và các anh đi!"
Lôi Đặc lè lưỡi, ngồi thẳng dậy, hai chân trước vắt trước ngực, "gâu" một tiếng đáp lễ Đường Phi. Ngay sau đó, người và chó theo chân quỷ sai đầu chó biến mất trong màn đêm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!