Chương 46: (Vô Đề)

"Bên dưới sao? Chẳng lẽ đó là hang ổ của nó?" Chu Khánh cuộn quyển Anh văn Đại học lại thành ống, cũng ngồi xổm xuống gõ gõ vào mấy hòn đá, nhưng chẳng thấy gì bất thường.

Maruichi ngồi xổm dưới đất, khuỷu tay chống lên đầu gối, hai tay chống lên đôi má tròn trịa của mình. Cậu như một tiểu hoà thượng, bắt đầu động não, rồi suy đoán: "Lúc nãy tôi thấy con chó quỷ đó, cảm giác nó không phải loại dữ dằn. Dù vẻ ngoài trông hung tợn, nhưng đôi mắt của nó lại rất trong sáng, không giống mấy con ác quỷ giết người ăn thịt. Hơn nữa, nó không thể ăn đồ của người sống, cho nên, nó mang cái chân gà đó cho ai ăn chứ?"

"Chẳng lẽ nó mang đồ ăn cho những người mất tích ăn? Nó bắt cóc những người đó?" Tần Kiêu sờ cằm, đưa ra suy đoán. Anh ấy cầm cây đàn violon trong một tay, suy nghĩ rồi vỗ nhẹ lên đầu gối, nói tiếp: "Nó nhốt người trong hang của mình, mỗi ngày ăn một người, muốn ăn đồ tươi nên ban đêm mới ra ngoài kiếm đồ ăn cho họ?"

Chu Khánh thấy suy đoán của Tần Kiêu rất có lý, nhưng có chuyện cậu thắc mắc cả đêm rồi. Cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi Tần Kiêu: "Sếp Tần, anh cầm cái đàn vi-ô

-lông làm gì thế? Định đàn đệm lúc bọn em bắt quỷ à?"

Tần Kiêu "chậc" một tiếng: "Cậu biết gì chứ? Đây là pháp khí của tôi và Tần Lê, cái này gọi là thanh nhã! Còn cậu cầm cuốn Anh văn Đại học, nhìn là thấy toát ra mùi học giả rởm, chả ra làm sao!"

"?? Hình như cây đàn của anh mới là thứ ra vẻ đó?" Chu Khánh ghé sát lại, thì thầm hỏi: "Sếp Tần, khi nào anh thi môn một lấy chứng chỉ Thiên sư vậy? Môn một dễ qua nhất đó, chỉ cần luyện đề nhiều là được. Môn hai mới khó, em trượt tới năm lần rồi!! Cái tên Diêm Vương điên khùng đó, không học gì khác, lại đòi học hệ thống cấp bằng của loài người."

Tần Kiêu thản nhiên đáp: "Ồ, tôi thấy cũng ổn mà, hơn 1.000 câu hỏi tôi luyện hết rồi, thi thử được 100 điểm. Nếu tính chuẩn 90 điểm là đậu, thì tôi thấy mình qua môn một chắc rồi."

Chu Khánh: "???"

Trong khi hai người vẫn đang thảo luận chuyện thi môn hai, Đường Phi và Maruichi đã đi xa hơn trăm mét. Thấy họ vẫn còn đứng nói chuyện, Thái Húc phải chạy quay lại gọi: "Chu Khánh, anh Kiêu, mau lên đi, chị Đường Phi và Maruichi phát hiện ra gì đó ở phía trước!"

Ba người đi về phía trước, Chu Khánh vừa khoác vai Thái Húc, vừa nhỏ giọng hỏi: "Em trai Thái Húc, có hứng thú học đạo pháp với anh không? Tuyệt học Thục Sơn của anh siêu đỉnh đấy, biết ngự kiếm phi hành không? Sau này ra ngoài không cần lái xe, đặt xe hay đi máy bay nữa, chỉ cần ngự kiếm bay là được rồi."

Thái Húc bĩu môi, cũng thì thào đáp: "Nhưng mà em có xe riêng, đi máy bay toàn hạng nhất, sao em phải ngự kiếm phi hành? Gió lùa tứ phía, khác gì cái xe điện lông lá bay trên trời đâu?"

Chu Khánh: "…Không học thì thôi, ai thèm dạy cậu chứ."

Thái Húc không để ý đến Chu Khánh nữa, quay sang kéo tay Tần Kiêu hỏi: "Anh Kiêu, chị Phi Phi dạy học trò có được không? Em cũng muốn học vẽ bùa trừ quỷ, anh đóng bao nhiêu học phí thế? Bình thường chị ấy có dữ với anh không?"

Tần Kiêu nghĩ một lúc rồi nói: "Cũng tạm thôi, chủ yếu là anh không ngờ học đạo pháp lại đơn giản như vậy. Sớm biết học dễ thế, anh với ông già kia cần gì phải mua bùa chú nữa, tự học thành tài, gặp quỷ đánh quỷ, gặp yêu giết yêu."

Nghe vậy, Thái Húc lập tức động lòng. Cậu nghiến răng nói: "Ừm, lát nữa em sẽ hỏi thử chị Phi Phi xem còn nhận học trò không."

Tần Kiêu khoác vai cậu thanh niên, vỗ vai cậu nói: "Anh đánh giá cao em đó, tiểu sư đệ. Sau này anh là đại sư huynh của em rồi, nếu Tần Lê bắt nạt em, cứ nói với anh, anh sẽ lập tức cho chính mình một bạt tai! Đánh cho đến khi anh ấy không nhận ra chính mình luôn!"

Thái Húc: "…" 

Anh Kiêu gợi cảm, online giở trò hung hăng, nói nghĩa khí đến mức tự vả luôn.

Lúc ba người họ hội hợp với Đường Phi, thì thấy trên giao diện điện thoại của Maruichi hiện ra mấy chục dấu chấm đỏ nhỏ. Những dấu chấm đỏ này phân bố khắp nơi trong đống hoang tàn.

Thái Húc nhìn mà thấy lạnh sống lưng, hỏi: "Cái này là gì vậy? Chẳng lẽ mấy cái chấm đó đều là quỷ ở gần chúng ta?"

Maruichi lắc đầu, đáp: "Đây là một phần mềm dò linh, là tôi với anh Kiêu cùng làm. Những vị trí đánh dấu đỏ này, là nơi có người sống."

Maruichi giơ tay chọt vào một chấm xanh đang chạy tới chạy lui ở giữa, giải thích: "Chấm xanh này chính là linh hồn, hay nói cách khác là… quỷ."

Thái Húc nghe vậy thì càng thấy rối, quay đầu nhìn quanh khu đất hoang vắng không một bóng người, cả người nổi da gà, lông tơ dựng đứng. Cậu hỏi: "Nhưng rõ ràng ở đây chỉ có năm người chúng ta thôi mà? Sao lại hiển thị nhiều người như vậy?"

Maruichi lấy ra một thanh sô

-cô

-la, vừa gặm vừa lắc đầu: "Không biết. Trừ khi những người đó đang ở trên trời hoặc dưới đất, chỉ là tọa độ trùng với vị trí hiện tại của chúng ta mà thôi."

Dường như Tần Kiêu nghĩ đến một khả năng, lên tiếng: "Nghe cậu nói vậy, tôi chợt có một giả thuyết. Nếu như không gian mà chúng ta đang đứng có nhiều thế giới chồng lên nhau thì sao? Giả sử vị trí hiện tại của chúng ta là tầng thứ ba của không gian này, vậy thì những người mà phần mềm phát hiện được, có lẽ đang ở tầng thứ hai hoặc tầng thứ tư."

Anh ấy vừa nói vừa giơ tay minh họa: "Những thế giới này tồn tại song song, có khoảng cách nhất định, không giao nhau và cũng không ảnh hưởng lẫn nhau."

Chu Khánh là học sinh khối xã hội, nghe mà chẳng hiểu gì, bèn nói: "Ý gì vậy? Có thể nói đơn giản chút được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!