Chương 44: (Vô Đề)

Mười mấy vị thiên sư kéo đến đều là người trẻ tuổi, có sinh viên, có dân văn phòng, phần lớn đều đi taxi tới. Vì khu này khó bắt xe, nên lúc xuống xe họ đều dúi thêm ít tiền cho tài xế, nhờ mấy bác đợi sẵn.

Sau khi các tài xế xuống xe thì đều tựa người vào cửa, vừa hút thuốc vừa tán gẫu. Đang nói chuyện rôm rả thì bỗng nghe trên núi lại vang lên tiếng "oa oa" gào khóc như ma kêu, mà còn là loại không kèm nhạc nền..

Một bác tài hít một hơi thuốc, phả làn khói mù mịt rồi chỉ lên núi nói: "Đám trẻ này có phải ngốc không? Trên mộ mà nhảy disco thì phải bật bài "Cõi mênh mông là tình yêu của tôi" chứ! Nhảy disco chay thì có gì vui? Đúng là lũ nhóc nghịch dại, chẳng hiểu nổi."."

Một bác khác tiếp lời: "Lão Uông, ông không hiểu rồi. Ông không nghe thấy tiếng gào rú của bọn nó à? Đó chính là nhạc đệm tự nhiên nguyên chất nhất đấy. Ông già rồi, tất nhiên là không hiểu mốt của giới trẻ bây giờ."

Các bác tài vừa chuyện qua chuyện lại, vừa tiện thể đứng đợi đám thanh niên đang "quẩy" kia.

……

Lúc các thiên sư lần lượt kéo đến, Đường Phi đã trải qua một đợt chiến đấu với xác sống. Còn Tử Tiểu Bạch, Đế Tân và Đát Kỷ vẫn đang giằng co. Đế Tân không dám ra tay với Đát Kỷ, sợ làm tổn thương đến con gái.

Ông siết chặt nắm đấm, giận dữ nhìn Đát Kỷ đang đứng trên tấm bia mộ, hét lên: "Chúng ta từng là phu thê, Tiểu Bạch cũng là con gái của cô, tại sao cô lại phải đuổi cùng giết tận? Con bé vẫn còn là một đứa trẻ! Có chuyện gì thì cứ nhắm vào ta đây này!"

"Nhắm vào ngươi ư? Hừ…" Đát Kỷ bật cười lạnh một tiếng, giọng nói quyến rũ ngọt ngào như mang theo mê lực: "Vị vua của ta, xem ra ngươi thật sự đã phong ấn mọi ký ức rồi. Ngươi còn nhớ không, năm đó, chính ngươi là người đã đâm lưỡi kiếm xuyên vào ngực ta." Cô ta nheo mắt, giọng bỗng trở nên sắc lạnh đầy căm hận: "Ngươi nói ta tuyệt tình? Ngươi lấy tư cách gì mà trách ta?

Ngươi… không xứng đáng!"

Âm cuối trong giọng nói của Đát Kỷ rơi xuống thật nặng nề, bàn tay đang ngửa lên giữa không trung cũng đột nhiên siết chặt lại. Cùng lúc đó, sợi xích màu hồng đang khóa chặt cổ Tử Tiểu Bạch cũng siết lại theo, căng đến mức gần như muốn cắt vào da thịt.

Tử Tiểu Bạch nắm chặt sợi dây đang siết cổ mình, không thể thốt nên lời, chỉ có thể mở to đôi mắt nhìn chằm chằm về phía Đế Tân. Cô bé không thể ngờ được, người đàn ông vẫn luôn âm thầm ở bên cạnh bảo vệ mình, hóa ra lại chính là cha ruột. Tin tức đến quá đột ngột, khiến cô bé gần như không thể tin nổi, người cha đã từng tự thiêu năm xưa, lại có thể sống lại một lần nữa.

Hàng loạt ký ức những ngày gần đây cùng ông hiện lên trong đầu cô bé, một cơn chua xót dâng lên nơi ngực. Những ký ức của thời hiện đại đan xen cùng ký ức thuở nhỏ: Người đàn ông ấy từng đi gắp thú bông cho cô bé, dẫn cô bé đi dạo phố. Gương mặt đầy râu của ông ấy áp vào má cô bé khiến cô békhóc to vì bị đâm đau. Chính ông cũng là người đã bóp nát trái tim mình để đổi lấy cơ hội tái sinh cho cô bé.

Từng khoảnh khắc trong quá khứ hiện lên rõ ràng trước mắt, khiến đôi mắt cô bé lập tức ướt đẫm. Nước mắt lặng lẽ lăn xuống từ khóe mắt, đôi môi nàng run run, không phát ra âm thanh, chỉ khẽ mở miệng gọi: "Ba…"

Đế Tân nhìn thấy khẩu hình môi của con gái, trong lòng đau nhói. Hai nắm tay siết chặt tỏa ra ánh sáng ngày càng chói lóa, gân xanh nổi lên rõ rệt khắp cánh tay và trán. Ông gầm lên giận dữ: "Thả con bé ra!!!"

Tiếng cười yêu mị của Đát Kỷ vang vọng giữa nghĩa địa đầy tiếng gào khóc ma quái, cô ta cười mỉa: "Đau lòng lắm phải không? Ta chính là muốn ngươi nếm trải cảm giác đau đến tận tim gan, sống không được, chết cũng không xong, để cả đời phải sống trong hối hận!"

Nắm tay cô ta càng lúc càng siết chặt, khiến hơi thở của Tử Tiểu Bạch yếu dần, sắp không chống đỡ nổi. Đế Tân giơ nắm đấm định lao đến, nhưng Đát Kỷ lập tức quát lên: "Ngươi dám ra tay, ta lập tức khiến nó hồn phi phách tán, hồn diệt thân tan!"

Sát khí dồn nén trong tay Đế Tân lại bị ép xuống lần nữa. Đát Kỷ cực kỳ hưởng thụ cảm giác hành hạ này, càng nhìn ông đau khổ, trong lòng càng vui sướng.

Đêm đen gió lớn, tiếng hú quái dị như thú dữ vang vọng khắp núi rừng. Từ lòng đất, từng đám xác sống bò lên ngày càng nhiều, đông nghịt như đàn kiến, giết bao nhiêu cũng không hết.

Đường Phi ném ra một lá bùa, tạo thành một quả cầu ánh sáng rộng ba mét, trực tiếp nghiền nát hơn chục con xác sống. Các thiên sư khác cũng chiến đấu rất hăng, đặc biệt là ngoài Đường Phi ra, ai nấy đều dùng vũ khí vô cùng hiện đại.

Một thiên sư kiêm thẩm phán chính hiệu dùng… búa xử án, chỉ một gõ là đập chết cả cụm. Một thiên sư vốn là chuyên viên trang điểm thì dùng cọ trang điểm, vung một cái, luồng khí như lưỡi dao sắc bén xoẹt qua không trung, cắt bay mấy cái đầu xác sống. Còn có một thiên sư là học sinh cấp hai, vì quá thấp nên phải ôm hộp bút nhảy lên đập từng con một. Khi người khác không chú ý, cậu ta còn lén lút dùng hộp bút thu thập tử khí của xác sống, định mang về chế pháp khí để… gian lận trong kỳ thi.

Chu Khánh thì chê đám xác sống bẩn, đầy khí bụi âm trọc, nên chẳng dám xuống đất. Cậu trực tiếp cưỡi kiếm (sách) bay lượn giữa không trung, chân đạp cuốn "Anh văn Đại học" bản siêu to, lao thẳng như tên bắn vào bầy xác sống , "Bùm bùm bùm!" đập rụng cả chuỗi đầu, trông y hệt cảnh hái trái cây từ trên cây rụng xuống một lượt.

Có người trông thấy Chu Khánh thì kinh ngạc hét lên: "Vãi! Chu Khánh của phái Thục Môn thật sự biết ngự kiếm phi hành! Phim tiên hiệp không lừa mình đâu!"

Ngay lập tức có người hùa theo: "Chu Khánh đúng là đồ đáng ghét, lần trước đi họp Đại hội Thiên sư còn mặt dày đòi hội cấp lại tiền vé máy bay! Phí hoài tài nguyên của hội! Vé đó phải để dành cho mấy thiên sư nghèo khó chứ! Đồ rác rưởi!"

Vừa nói, người đó vừa tiện tay ném thẳng một cánh tay xác sống về phía Chu Khánh, làm cậu hoảng loạn hét to "A a a!", suýt thì rơi khỏi cuốn sách đang cưỡi.

Tóm lại, cả ngọn núi lúc này hỗn loạn như một nồi lẩu thập cẩm. Tiếng gào thảm thiết của xác sống vang vọng, khắp nơi đầy bụi đất và khí âm, nhìn mà thấy rùng mình. Nhiều con xác sống vừa mới lò dò trồi lên từ đất đã lập tức bị người ta đạp gãy cổ, còn chưa kịp dọa người thì đã bị vũ khí oanh đầu banh xác.

Có bác tài xế cầm ống nhòm nhìn lên núi, chỉ thấy sương mù dày đặc, pháp khí lóe sáng liên tục, cảnh tượng cứ như vũ trường nơi quỷ dữ nhảy múa điên cuồng. Trùng hợp thay, trong xe ông ấy đang bật bài "Mr. Blue Sky" của phim Vệ binh dải Ngân Hà. Hình ảnh hỗn loạn trên đỉnh núi kết hợp với giai điệu sôi động ấy, khiến bác tài không nhịn được mà đứng tại chỗ lắc hông theo nhịp, vung tay vung chân như đang "quẩy" cùng cả núi xác sống.

Nhảy disco trên mộ, quả thực có một hương vị rất riêng, đúng là giới trẻ bây giờ càng ngày càng biết cách chơi.

Đám thiên sư trên núi càng đánh càng hăng, vì họ đều biết rõ: giết càng nhiều quỷ quái, điểm tích lũy càng cao. Điểm càng cao, cấp bậc chứng nhận thiên sư của Địa phủ càng dễ thăng hạng. Mà cấp bậc càng cao, mỗi lần tiêu diệt ác linh sẽ tích được nhiều công đức hơn.

Với một thiên sư mà nói, công đức không chỉ có thể tăng cường pháp lực, mà sau khi chết, xuống Địa phủ cũng có thể chọn được thân phận tốt hơn để chuyển sinh đầu thai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!