Liễu Vân Sinh bị đánh hội đồng một trận tơi tả, Đường Phi quay sang đưa tay ra với Tần Lê: "Tần Vạn Tam, đưa đồ cho tôi."
Tần Lê đưa chiếc túi LV của cô cho cô, chỉ thấy cô lấy từ trong đó ra một chiếc túi nhỏ hình bát quái to bằng lòng bàn tay. Cô kéo dây rút ra, dùng ngón tay căng miệng túi, rồi nói với Đế Tân: "Ba Trụ Vương, ném anh ta vào trong đi."
Hiện giờ Liễu Vân Sinh đã không còn tính là người nữa, loại túi bát quái chuyên thu phục yêu ma này là thích hợp với anh ta nhất. Đế Tân cường tráng chỉ dùng một tay đã nhấc bổng Liễu Vân Sinh lên, nhét vào trong túi. Khi cơ thể người đàn ông chạm vào miệng túi bát quái, thân thể anh ta lập tức thu nhỏ lại rồi bị hút vào trong.
Đường Phi siết chặt dây rút, Chu Khánh cầm cuốn "Anh văn Đại học" rón rén lại gần, mắt sáng rỡ hỏi: "Thần tượng, đây chẳng phải là túi Càn Khôn trong truyền thuyết sao? Ghê thiệt, chị mà cũng luyện được túi Càn Khôn đó, không hổ danh là Thiên sư cấp mười!"
Đường Phi phẩy tay: "Túi Càn Khôn hàng nhái thôi, tôi dùng bùa chú tự làm ra, không phải đồ chính thống." Nói xong, cô nhét cái túi nhỏ lại vào túi LV rồi đưa cho Tần Lê giữ hộ.
Tần Lê cầm túi cho Đường Phi, nhìn đám người trước mặt mà cạn lời, rồi tò mò hỏi: "Giờ các thiên sư trừ tà đều bắt kịp thời đại thế à? Dùng compa làm pháp khí trừ quỷ, lần đầu tiên tôi thấy đấy."
Thiên sư cầm Mao Đặng Tam xen vào nói: "Anh tưởng cậu ấy muốn dùng com
-pa làm pháp khí chắc? Là do đạo pháp của cậu ấy chủ yếu dựa vào vẽ Thái Cực, mà Thái Cực vẽ càng tròn thì chiêu thức càng mạnh."
Thiên sư com
-pa nước mắt lưng tròng: "Tôi bị vụng tay từ nhỏ rồi, đâu còn cách nào khác…"
"…" Tần Lê lại liếc nhìn những món trên tay bọn họ như 《Mao Đặng Tam》, 《Anh văn Đại học》, gà đồ chơi và chảo chống dính, rồi hỏi ngược lại: "Vậy… mấy thứ này của các người là sao đây?"
Chu Khánh bước lên giải thích: "《Anh văn Đại học》 với 《Mao Đặng Tam》 còn xịn hơn ấy chứ! Bọn em là người trong huyền môn, khi xuất sư đều phải chọn một món làm pháp khí bản mệnh để tu luyện. Bây giờ là thời đại công nghệ cao rồi, bọn em đâu thể chọn mấy món như kiếm của thần tượng Đường Phi được. Những món như vậy mang theo bất tiện lắm, đi tàu cao tốc hay máy bay đều không qua nổi kiểm tra an ninh. Cho nên bọn em chọn những thứ mình thích nhất, thuận tay nhất.
Em chọn 《Anh văn Đại học》 là vì cô giáo dạy tiếng Anh đẹp, mang theo mỗi ngày còn có thể kiếm điểm với cô nữa."
"Lão Đặng chọn 《Mao Đặng Tam》 vì Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình đều là thần tượng của cậu ấy."
Chu Khánh lại giơ tay chỉ vào hai người khác: "Hai người này chọn gà đồ chơi và chảo chống dính là bởi vì họ là fan cuồng của game mobile "Tuyệt Đối Cầu Sinh". Súng ống các loại thì không thể mang theo bên người, còn gà đồ chơi với chảo thì tiện dụng hơn nhiều."
Thiên sư dùng bút lông làm pháp khí thấy không ai hỏi đến mình, tò mò nói: "Tại sao không ai hỏi em?"
Tần Lê nghiêm túc bày tỏ suy đoán của mình: "Có phải cậu là người đam mê kiếm hiệp không?" Trong phim võ hiệp, những đại hiệp tiên phong đạo cốt thường thích dùng bút lông làm vũ khí.
Thiên sư bút lông đáp: "Không phải đâu, em chọn bút lông là vì em viết chữ bằng bút lông cực đẹp!"
Tần Lê: "?????"
Đường Phi ngắt lời cuộc trò chuyện của họ: "Mọi người đừng tám chuyện nữa, chương trình vẫn phải tiếp tục ghi hình."
Cô lấy ra hai tờ giấy hình người, một tờ dán lên ngực Tần Lê, một tờ giữ giữa ngón tay, niệm chú thế thân rồi ném giấy ra. Tờ giấy hình người vừa chạm đất lập tức từ từ phồng lên, biến thành một "Liễu Vân Sinh" không chút cảm xúc.
Đường Phi dùng mu bàn tay vỗ nhẹ lên ngực Tần Lê: "Anh thử nói gì đó, cười một cái xem nào."
Người đàn ông không biểu cảm lập tức cố gượng ép một nụ cười: "Ha ha."
Ngay sau đó, người giấy làm thế thân của Liễu Vân Sinh cũng cười gượng y hệt Tần Lê, miệng phát ra tiếng "ha ha".
Mặc dù Đế Tân đã mất trí nhớ, nhưng theo phản xạ vô thức buột miệng: "Bùa thế thân?"
Đường Phi vừa dùng bùa chú để thay đổi thời gian trên điện thoại và đồng hồ của tất cả mọi người có mặt, vừa gật đầu nói: "Đúng vậy, là bùa thế thân. Năng lực của tôi có hạn, chỉ duy trì được hai tiếng, cố gắng quay xong chương trình trong hai tiếng này. Bây giờ tôi đã điều chỉnh thời gian của mọi người ở đây, cũng sẽ thay đổi ký ức của họ. Chu Khánh, cậu có cách nào đánh thức họ không?"
"Để em tra trong sách cổ." Chu Khánh nhanh chóng lấy một quyển sách cổ từ trong balô ra, lật tìm một lúc rồi nói: "A, tìm thấy rồi. Bấc đèn của Liễu Vân Sinh có lẽ làm từ lông đuôi hồ ly, khi đốt sẽ tạo hiệu ứng mê hoặc. Họ không nguy hiểm đến tính mạng. Đợi em đọc một đoạn đề đọc hiểu tiếng Anh cấp 4, họ sẽ tỉnh lại."
Đường Phi: "??"
Tần Lê: "??"
Nói xong, Chu Khánh giơ hai ngón tay trỏ lên đặt trước môi như kiếm pháp, nghiêm túc đọc: "Researchers have found that students who sign up to tutor others work harder to understand the material, recall it more accurately and apply it more effectively. Student teachers score higher on tests than pupils who"re learning only for their own sake. But how can children, still learning themselves, teach others……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!