Chương 36: (Vô Đề)

Khoảng năm giờ chiều, tại công viên giải trí. 

Tử Tiểu Bạch đi chơi xe đụng, vì không được mang mèo theo nên cô bé để Hắc Đường ở lại khu vực nghỉ ngơi. Hắc Đường đang nằm ườn trên ghế chờ Tử Tiểu Bạch thì bỗng thấy một con mèo mướp ở xa xa đang l**m chân.

Ánh nắng ấm áp dịu dàng phủ xuống người con mèo mướp, như thể ánh vàng nhè nhẹ đang nhuộm lên bộ lông vàng óng của nó. Mèo mướp lạnh lùng liếc Hắc Đường một cái, khiến nó lập tức ngồi bật dậy.

Má ơi, con mèo mướp này là con mèo đẹp nhất mà nó từng thấy! Giống y hệt Phệ Nguyên Thú!

Tuy Hắc Đường đã sống lâu, nhưng chưa từng yêu đương lần nào. Vừa nhìn thấy mèo mướp, tim nó rung rinh, lập tức "meo" một tiếng, nhảy bổ tới, đuổi theo con mèo mướp luôn. Lúc này Tử Tiểu Bạch đang bị một cậu bé tông trúng trong đường đua xe đụng, đập đầu vào vô lăng, đau đến mức phải xuýt xoa.

Sau khi xuống xe, cô bé không thấy Hắc Đường đâu, bèn mang ba lô lên lưng, vừa xoa trán vừa đi xung quanh tìm kiếm.

Trong khu vui chơi có một nhà hát đang biểu diễn một đoạn trong vở Na Tra náo loạn Đông Hải. Một phân cảnh được tái hiện là bạo quân Trụ Vương và yêu hậu Đát Kỷ hãm hại trung thần, khiến bọn trẻ con phía dưới xem rất hào hứng. Đúng lúc cao trào, sân khấu bỗng nhiên bốc cháy.

Một người đàn ông mặc cổ phục đứng giữa sân khấu, lạnh lùng nhìn mấy diễn viên, ánh mắt đỏ rực giận dữ quát: "Khi Cô tại vị, yêu dân như con, mở mang bờ cõi, thống nhất Đông Di và Trung Nguyên. Tại sao đến đời các ngươi, Cô lại trở thành kẻ hoang dâm vô đạo? Các ngươi bôi nhọ Cô, nói Cô giết vương thúc Tỷ Can. Nhưng các ngươi có biết chân tướng không?

Vương thúc Tỷ Can qua đời sau Cô cả chục năm, Cô giết kiểu gì?!"

Ngọn lửa trên sân khấu càng cháy càng mạnh, khán giả bên dưới hoảng loạn, cha mẹ vội vã dẫn con rời khỏi rạp. Các diễn viên trên sân khấu thấy có người "điên" xông vào, cũng bỏ chạy không dám dây vào.

Trên sân khấu rực lửa chỉ còn lại Đế Tân. Ánh mắt ông đầy phẫn nộ và u sầu, như đang mang theo nỗi oán hận ngàn năm chưa giải được. Bỗng dưng, cổ ông như mắc nghẹn, phát âm khó khăn. 

Ông ôm cổ, trán nổi đầy gân xanh, vẻ mặt cực kỳ đau đớn.

Chuyện gì thế này? Chẳng lẽ là do luồng sương mù hôm qua tên kia phun ra có độc? Đế Tân mồ hôi đầm đìa đầy trán, cơ thể gần như không còn chống đỡ nổi thì đúng lúc ấy, một bé gái lao vào biển lửa, gọi lớn: "Chú ơi! Mau ra đi! Nguy hiểm lắm!"

Tử Tiểu Bạch dùng chút linh lực cuối cùng để tách một đám lửa, lao tới đỡ lấy ông: "Chú không sao chứ? Đi theo cháu mau, ở đây nguy hiểm lắm!"

Đế Tân vẻ mặt đầy đau đớn, ý thức mơ hồ, bất ngờ đưa tay bóp cổ cô bé, lực tay mỗi lúc một siết chặt. Rất nhanh sau đó, Hắc Đường bất ngờ xuất hiện, dùng móng vuốt đập ngất ông, phun ra một bong bóng, rồi mang theo Tử Tiểu Bạch và Đế Tân rời khỏi nhà hát.

Tới bờ sông phía sau khu vui chơi, Tử Tiểu Bạch ôm cổ ho sặc sụa, nhìn chằm chằm người đàn ông đang hôn mê kia, tức giận mắng: "Má ơi, ông chú này bị điên à? Con cứu ông ấy, mà ông ấy lại bóp cổ cô?!"

Hắc Đường nhảy lên ngực người đàn ông, quay sang nói với Tử Tiểu Bạch: "Ông ta không phải người."

"Không phải người? Chẳng lẽ là quỷ?"

Hắc Đường lắc đầu: "Có thể là sau khi chết ông ta biến thành quỷ hồn, rồi tu luyện ra thực thể. Hơi giống như là… địa tinh. Người sau khi chết sẽ thành quỷ hồn, quỷ hồn thường sẽ có ba con đường phát triển: Thứ nhất: chuyển sinh luân hồi, đó là kết cục tốt nhất. Thứ hai: tu luyện thành địa tinh, nhưng nếu sinh tà niệm, sẽ bị thiên lôi đánh, từ xưa đến nay, rất ít địa tinh có thể sống được trăm năm. Thứ ba: mượn linh khí của pháp bảo, hòa làm một thể với pháp bảo, trở thành khí linh.

Người đàn ông này không thuộc hai loại đầu, vậy thì rất có thể là khí linh."

"Khí linh? Vậy ông ta là khí linh của món gì?"

Hắc Đường nhún vai: "Tôi đâu phải bác học vạn sự thông, làm sao biết được. Nhưng nhìn bộ dạng ông ta hiện tại, có vẻ bị trúng độc rồi."

Không hiểu vì sao, Tử Tiểu Bạch cảm thấy người đàn ông này rất thân thuộc, giống như đã từng gặp từ rất lâu rất lâu trước đây. Cô bé hỏi Hắc Đường: "Vậy giờ phải làm sao? Chẳng lẽ chúng ta thấy chết mà không cứu?"

Hắc Đường nhảy khỏi người đàn ông, rồi lại nhảy lên người Tiểu Bạch, đáp: "Đi tìm Hà Tiên Tiên, cô ấy chuyên trị các loại ca bệnh kỳ lạ."

"Ừm!"

Thế là một người một mèo, dắt theo người đàn ông hôn mê, đến khách sạn của Hà Tiên Tiên.

Khi bọn họ đến nơi, bà chủ đang ngồi sau quầy chơi game. Vừa xử lý xong ván đấu, chị ấy ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trúng độc sắp chết, bật thốt một tiếng: "Hớ, ông chú này sao vậy? Không phải người à?"

Tử Tiểu Bạch gật đầu, nhìn chị ấy hỏi: "Đúng vậy, ông ấy là khí linh, tuy không biết là linh khí gì. Chị Tiên Tiên, chị có thể cứu ông ấy không?"

Hà Tiên Tiên đặt điện thoại xuống, duỗi người một cái, rồi vòng từ quầy ra, dùng ngón tay chạm nhẹ vào trán người đàn ông. Cơ thể cường tráng của ông lập tức bị một làn sương hồng bao phủ. Thân thể ông ta lơ lửng trên không, được Hà Tiên Tiên dẫn lên tầng ba, vào phòng cấp cứu.

Trong phòng cấp cứu, Hà Tiên Tiên dùng ngân châm châm vào các huyệt đạo trên người ông, vừa phong tỏa độc tố lưu chuyển, vừa giúp ông trục độc ra ngoài. Sau khi làm xong, chị ấy vừa tháo găng tay, vừa thản nhiên nói với Tử Tiểu Bạch và Hắc Đường: "Không sao rồi, trúng độc thôi. Nhưng mà nể tình anh ta trúng phải độc của hồ ly, tôi không tính tiền các cô đâu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!