Chương 34: (Vô Đề)

Tập ngoại truyện đã quay suốt một tuần, chân thực tái hiện lại tất cả những gì mà Lưu Dĩnh đã từng trải qua.

Lưu Dĩnh vào học lớp Tám tại Tây Thần, lúc đó cô ấy mang theo biết bao kỳ vọng tốt đẹp dành cho ngôi trường này. Nhưng vì cô ấy là học sinh được đặc cách tuyển thẳng nên từ đầu đã không được bạn bè trong lớp chào đón.

Bố của Ngô Viên Viên là một phóng viên giải trí nổi tiếng, là một tài khoản lớn trên Weibo, những thông tin ông ta tung ra đều được fan tin tưởng tuyệt đối. Dựa vào danh tiếng của bố, Ngô Viên Viên quen biết rất nhiều người trong xã hội, đồng thời cũng là "chị đại" trong lớp.

Cô ta không ưa chuyện Lưu Dĩnh không cần thi cử vẫn được vào ngôi trường này, nên cố tình gán cho cô ấy cái mác "học sinh nghèo". Ngô Viên Viên chưa từng gọi tên Lưu Dĩnh, lúc nào cũng gọi bằng biệt danh:

"Con nhà nghèo, chiều nay đến lượt cậu trực nhật với tôi đấy. Tôi còn có buổi tập câu lạc bộ, cậu quét lớp giúp đi."

"Con nhà nghèo, sắp vào học rồi, cậu đi lau bảng đi."

"Con nhà nghèo, rốt cuộc cậu có làm được gì không vậy? Tôi tưởng cậu học giỏi lắm, ai ngờ chỉ đứng hạng 15 của lớp? Cậu giỏi thế sao không đứng nhất luôn đi? Đã nghèo lại còn học dở, sau này biết làm gì sống? Nếu sau này không đậu được đại học tốt, tốt nghiệp rồi cũng chẳng kiếm được việc, thì đến nhà tôi đi, làm người giúp việc cho tôi."

Trường cũ của Lưu Dĩnh có chất lượng giáo viên không tốt, nên khi vào Tây Thần, cô ấy đã rất cố gắng và đạt được hạng 15 trong lớp. Cô ấy vốn nghĩ thành tích này đã là tốt rồi, không ngờ lại bị Ngô Viên Viên chế giễu.

Điều khiến cô ấy càng tổn thương hơn là thành tích của Ngô Viên Viên lại cao hơn cô ấy. Có lẽ do ảnh hưởng tâm lý từ sự công kích của Viên Viên, điểm số của Lưu Dĩnh dần tụt dốc.

Một lần trong giờ tự học, Ngô Viên Viên hút thuốc ngay trong lớp, Lưu Dĩnh bị khói làm ho dữ dội nên lấy hết can đảm để ngăn cản. Kết quả, cô ấy bị Viên Viên trả đũa, tát thẳng mặt ngay trước mặt cả lớp.

Nếu lúc đó không có lớp trưởng, ủy viên học tập và ủy viên thể dục cùng nhau lên ngăn cản, có lẽ Viên Viên sẽ còn làm tới. Thật ra việc Ngô Viên Viên bắt nạt Lưu Dĩnh đã không còn là chuyện một hai ngày, lớp trưởng và các ủy viên đã từng báo với giáo viên, nhưng vẫn không thể ngăn chặn hành vi của cô ta.

Bọn họ đã bàn bạc với nhau, để tránh Lưu Dĩnh bị trả thù, ba người thay phiên nhau đưa cô ấy về nhà sau giờ học.

Thế nhưng, Ngô Viên Viên vẫn luôn nuốt không trôi cục tức này.

Cho đến một lần, khi cô ta cùng bố đi ăn lẩu, trên đường về vô tình bắt gặp Lưu Thục Phân cùng một người đàn ông đi ra từ khách sạn. Cô ta cùng bố đã đi ăn lẩu hai lần, cả hai lần đều bắt gặp cảnh tương tự.

Thế là cô ta bám lấy ông bố Ngô Hiểu Vũ của mình, bắt ông ta đi theo theo dõi Lưu Thục Phân. Ngô Hiểu Vũ vốn là một phóng viên giải trí, ông ta không hề muốn theo dõi phụ huynh của bạn học con gái mình. Nhưng vì con gái khóc lóc làm ầm ĩ, ông ta đành miễn cưỡng đồng ý.

Suốt một tuần liền, bọn họ đều chụp được ảnh Lưu Thục Phân cùng đàn ông ra vào khách sạn. Những bức ảnh đó bị Ngô Viên Viên rửa ra, cô ta còn đem đi photocopy thành hai trăm bản, gửi hết đến chỗ làm của Lưu Thục Phân.

Vì thế mà Lưu Thục Phân mang tiếng xấu: đàn bà lẳng lơ, không biết xấu hổ.

Dù bà ấy nhiều lần giải thích rằng đó là bạn bè trong ngành khách sạn cùng nhau đi gặp khách hàng, chỉ làm mát

-xa và ngâm chân chứ không phải mua bán thân thể, thế nhưng chẳng ai tin. Ai lại đi khách sạn để mát

-xa, ngâm chân cơ chứ? Ai nấy đều cho đó là giao dịch không đứng đắn.

Lưu Thục Phân có nói gì cũng vô ích, chỉ còn biết dồn hết tâm trí vào việc kiếm tiền, tự động bịt tai trước những lời đồn đại ác ý.

Thế nhưng, điều bà ấy không ngờ là chuyện này cuối cùng cũng lan đến tai nhà trường.

Hiện nay, mạng xã hội phát triển, mỗi lớp học đều có một nhóm chat riêng. Những nhóm này không có giáo viên, không có phụ huynh, lại càng không có ban giám hiệu, là nơi trò chuyện riêng của học sinh.

Một đêm nọ, một tin nhắn nặc danh đã gửi những bức ảnh kia vào nhóm lớp của lớp 9-2.

Người nặc danh nói: "Tôi cảm thấy xấu hổ khi có bạn học như vậy! Mẹ của Lưu Dĩnh dùng thân thể để kiếm tiền, thật ghê tởm. Nhà thì đã nghèo đến mức đó rồi, vậy mà Lưu Dĩnh vẫn không chịu học hành tử tế, đúng là làm mất mặt danh hiệu học sinh nghèo vượt khó. Hehe, loại gà rừng này không xứng đáng ở lại trường chúng ta."

Nhóm lớp lập tức nổ tung, mặc dù lớp trưởng đã ngay lập tức xóa tin nhắn và ảnh trong nhóm, nhưng vẫn có bạn nhanh tay chụp màn hình, chia sẻ sang nhóm các lớp khác.

Một đồn mười, mười đồn trăm, chỉ trong một ngày, chuyện của Lưu Dĩnh đã lan ra đến cả khối cấp 3. Trong các nhóm lớp khác nhau, bình luận trái chiều xuất hiện khắp nơi.

Có bạn đứng về phía cô ấy, nói: "Đó là mẹ bạn ấy, chứ có phải bạn ấy đâu! Dù chuyện đó là thật đi chăng nữa thì đã sao? Ai cũng có cách mưu sinh riêng, cớ gì phải cười nhạo người khác? Người chụp ảnh mới thực sự đáng ghê tởm, rõ ràng là có ý đồ xấu."

Nhưng cũng có những bạn ghen tỵ với Lưu Dĩnh, nói: "Lưu Dĩnh à, tôi biết, chính là cô gái lớp 9-2, xinh cực luôn. Mấy hôm trước tôi thấy cô ta đi ngang qua khách sạn, lúc đó còn thắc mắc, không biết có đi cùng mẹ không? Ối giời, nếu đúng thế thật thì quá b**n th** rồi, kinh thật. Học sinh như vậy nên bị đuổi học thì hơn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!