Chương 3: (Vô Đề)

Hắc Đường cụp tai xuống, cả người uể oải, thở dài một tiếng nói: "Tôi cảm thấy như cơ thể mình bị khoét rỗng vậy."

"Nó sao thế?" Ông Hồng cảm thấy hành vi mang mèo đến đây của Đường Phi rất kỳ lạ, nhưng sau đó chị nghĩ đến thân phận của Đường Phi và năng lực của cô trong bệnh viện ngày hôm đó, đột nhiên cảm thấy có lý.

Người xuất sắc luôn khác biệt.

Sau ngày hôm đó, Ông Hồng tặng cho Đường Phi thêm một ít quà, chị sợ lúc trước mình có mắt như mù đắc tội với cô. Đương nhiên, chị cũng biết Đường Phi là người chỉ quan tâm đến tiền, nếu không cô cũng sẽ không giải quyết chuyện của mình sau khi chị khó chịu ra mặt với cô.

Vì vậy trên thế giới này, mặc dù tiền không thể giải quyết được mọi thứ, nhưng nó có thể giải quyết được hầu hết các vấn đề.

Đường Phi vòng tay ôm chặt lấy đầu nhỏ của Hắc Đường, nói: "Không có gì, chúng ta đi thôi."

"Ừ." Ông Hồng dẫn cô vào phòng thay đồ, nói: "Sếp Tần làm việc từ chín giờ sáng đến bảy giờ tối. Sau bảy giờ tối, anh ấy sẽ về nhà. Bữa tiệc họp báo hôm nay kết thúc lúc sáu giờ tối, cho nên đợi bữa tiệc bắt đầu, em phải theo sát tôi, tôi sẽ giới thiệu em với sếp Tần."

Đường Phi v**t v* con mèo, nghi hoặc hỏi: "Sếp của chị là người thế nào?"

"Một người khó lường." Ông Hồng nhún vai nói: "Cha của sếp Tần là người giàu nhất Châu Úc, gia thế như vậy, chắc chắn có rất nhiều tật xấu. Trong suốt những năm làm việc trong công ty, chúng tôi chưa từng nghe scandal về anh ấy. Sau bảy giờ tối, anh ấy sẽ biến mất, và ngay cả khi sếp phó của công ty gọi điện hoặc nhắn tin, anh ấy cũng không trả lời."

Đường Phi sờ cằm, cảm thấy người đàn ông này có chút kỳ lạ.

Rõ ràng trên người anh dồi dào dương khí, là thể chất miễn nhiễm với tất cả các loại quỷ, nhưng ở giữa trán anh lại có hơi thở âm tà.

Người đàn ông đã đi xa, Hắc Đường ở trong ngực cũng khôi phục lại sức lực, nhảy từ trong ngực Đường Phi đến trên bàn trang điểm. Nó ngáp một cái, mở to đôi mắt trong veo nói: "Phi Phi, tôi không đi đâu."

Nghĩ lại lúc vừa rồi ở gần người đàn ông kia, toàn thân chẳng còn chút sức lực. Hắc Đường thật sự không thích cảm giác này.

Lúc này, điện thoại của Đường Phi cũng bắt đầu vang lấy mấy tiếng "ting ting", nhóm WeChat vô cùng náo nhiệt:

[Quỷ nước]: @Tiên nữ. Đường Phi. Cô gái siêu dịu dàng, vậy cũng đừng mang chúng tôi đi nhé? Quỷ không chịu nổi dương khí trên người anh ta đâu, tôi mới ba trăm tuổi, vẫn còn bé lắm, không muốn làm quỷ cạn đâu hu hu hu hu…"

[Quỷ chết đói]: "Đúng vậy đó, chị tiên nữ, chúng tôi không đi được không? Càng đến gần người đàn ông đó, tôi càng đói hơn…"

[Quỷ rượu]: Phi Phi chân dài, lặng lẽ nói với chị, quỷ háo sắc chính là bị quỷ chết đói ăn đấy! Cho nên chúng tôi không đi nhé, tôi sợ sẽ bị quỷ chết đói xem như thanh sô

-cô

-la có chứa rượu mà ăn đó QAQ."

Rất nhiều quỷ khác mới tới, dưới áp lực của Đường Phi, hoàn toàn không dám mở miệng nói gì, sợ nói sai sẽ bị Đường Phi đánh chết.

Mọi người im lặng theo dõi và khám phá ra điều ảo diệu trong đó.

Chỉ cần bọn họ tiếp tục khen Đường Phi là "tiên nữ", "chân dài", đám quỷ nói gì Đường Phi cũng đều chịu nghe. Không chỉ vậy, đám quỷ còn phát hiện ra rằng một khi bọn họ gọi cô là "chân dài", giá trị hưng phấn trên người cô sẽ không ngừng lên cao, gần như muốn tràn ra ngoài.

Nắm được điểm mấu chốt, đám quỷ nói: "Tiên nữ chân dài, xin hãy để chúng tôi làm quỷ tốt. Chúng tôi không muốn hồn bay phách tán đâu!"

Đường Phi được thổi phồng chân dài bày tỏ hết sức hưởng thụ. Cô lấy một cục sạc Bát Quái từ trong túi rồi và sạc điện thoại. Sau đó lại lấy một cây son chu sa và vẽ một lá bùa trên ốp điện thoại.

Lá bùa này có thể tạo ra một kết giới xung quanh điện thoại để bảo vệ đám quỷ không bị dương khí quấy nhiễu. Quả nhiên khi thêm lá bùa này vào, đám quỷ trong điện thoại cảm thấy mát mẻ và thoải mái.

Quỷ già chín trăm tuổi mà Đường Phi vừa bắt được và lưu vào điện thoại, sau khi hiểu rõ tính cách của Đường Phi, đã yếu ớt nói chuyện trong nhóm WeChat.

[Quỷ già chín trăm tuổi]: "Chị gái tiên nữ chân dài, có thể cho tôi gặp nương tử một lần không? Tôi chỉ thấy một bên, chỉ thấy…"

Đám quỷ bị lời nói đột ngột của nó làm cho sợ hãi, chúng lao tới che miệng nó, chặn đầu nó xuống đánh một trận tơi bời: "Câm miệng ông lại!"

Đợi Đường Phi nhìn lại điện thoại thì thấy hiển thị:

[Quỷ già chín trăm tuổi] đã bị [Chủ nhóm – Quỷ nước] nhốt vào căn phòng tối nhỏ và bị cấm nói chuyện trong 48 giờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!