Đường Phi nhìn về phía hồ ly nhỏ, thành thật nói: "Tôi có thể triệu hồi hồn phách của Muko còn lưu lại ở dương gian, nhưng không thể đưa cô ấy đi đầu thai. Địa phủ Nhật Bản và nước Hoa không cùng quản lý, chứng nhận thiên sư của tôi là ở nước Hoa, không có hiệu lực tại đây. Nếu tôi giúp cô triệu hồn Muko ở đây, chẳng khác nào lái xe không bằng lái, bị phát hiện là bị trục xuất về nước ngay."
Hồ ly nhỏ lo lắng hỏi: "Vậy phải làm sao? Muko nhất định phải đi đầu thai, cô ấy xứng đáng có một kiếp sau tốt hơn."
Đường Phi lấy một sợi dây buộc tóc trên tủ đầu giường, vừa buộc mái tóc dài mượt thành kiểu đuôi ngựa, vừa đáp: "Tôi có quen một người bạn, là hậu duệ của gia tộc Tsuchimikado. Tổ tiên của cậu ấy chính là Abe no Seimei, người đã từng tiêu diệt Ngọc Tảo Tiền."
"Tsuchimikado?" Hồ ly nhỏ nghiêng đầu trên màn hình tivi, gương mặt trông rất dễ thương, nhưng giọng nói lại vẫn mê hoặc chết người: "Không phải gia tộc Tsuchimikado đã tuyệt hậu từ lâu rồi sao?"
Đường Phi vén chăn xuống giường, hai chân còn hơi run rẩy, Tần Lê lập tức đưa tay đỡ lấy cô. Cô khẽ nói "Cảm ơn", rồi quay sang giải thích với hồ ly nhỏ: "Không phải là tuyệt hậu, mà là người thừa kế của dòng họ Tsuchimikado chỉ muốn sống như một người bình thường, không muốn dính dáng gì đến yêu ma quỷ quái nữa. Đợi lát nữa tôi sẽ gọi cho cậu ấy, chắc sáng mai là tới nơi."
"Được. Tôi tin cô lần này." Hồ ly nhỏ thổi ra một làn sương hồng nhạt, nhẹ nhàng quấn quanh người Đường Phi, rồi khẽ nói: "Cô thật đặc biệt đấy."
Đường Phi thở dài: "Tất nhiên là đặc biệt rồi. Là thiếu nữ duy nhất trong giới thiên sư trừ tà mà còn… nổi mụn nữa."
Lúc này, Hà Tiên Tiên vừa nghe điện thoại xong quay lại, nhét vào tay Đường Phi một chai nước nhỏ: "Đây là nước trị mụn, chị vừa tinh chế xong. Là tinh hoa của dương khí đấy nhé." Chị ấy ghé sát vào tai Đường Phi, che miệng thì thầm: "Là tinh hoa của đại gia Tần đó. Cực kỳ dồi dào, giữ hiệu quả được cả tuần luôn."
"Chút xíu thế này?" Đường Phi cầm chai tinh chất chỉ tầm 5ml, ngạc nhiên hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
"Dương khí là do đại gia Tần cung cấp, chị chỉ lo phần kỹ thuật tinh lọc thôi, chẳng đáng bao nhiêu. Vả lại, chẳng phải đại gia Tần vừa nói là bao toàn bộ chi phí rồi à?" Hà Tiên Tiên nháy mắt tinh quái với cô, rồi nói tiếp: "Dù sao thì chị cũng đến rồi, coi như đi nghỉ dưỡng luôn. Sống bao nhiêu năm nay mà chị chưa từng được đến Tokyo bao giờ, chiều chị sẽ qua đó, có chuyện gì thì gọi chị, chị sẽ tới ngay."
"Chúc chị đi đường bình an."
Hà Tiên Tiên uốn éo vòng eo mềm mại, quay người bước về phía chiếc tivi. Khi đến trước màn hình, lòng bàn tay chị ấy xuất hiện một làn sương hồng mờ mịt, chẳng mấy chốc, trong tay chị ấy hiện ra một con ngọc hồ nhỏ.
Chị ấy đưa ngón tay chạm nhẹ lên giữa trán của hồ ly nhỏ qua màn hình, mấy sợi sương phát quang nhẹ nhàng tràn ra ngoài, không khí quanh đó lập tức ấm lên, gió nhẹ lướt qua mang theo tiếng chuông gió mơ hồ vang vọng trong không gian.
Khi sương mù tan dần, giữa trán hồ ly nhỏ đã có thêm một đóa hoa đào nhỏ màu hồng nhạt.
Hà Tiên Tiên mỉm cười dịu dàng nói với cô nàng: "Hồ ly nhỏ, em và tôi đồng tông đồng tộc, lý nào lại không giúp em một tay. Con ngọc hồ này tôi tặng em, em có thể ẩn thân bên trong, sẽ rất có ích cho việc tu luyện sau này."
"Cảm ơn chị." Hồ ly nhỏ hóa thành một làn sương hồng, chui tọt vào trong cơ thể ngọc hồ. Đôi mắt hồ ly ấy thử chớp vài cái, trong nét yêu kiều quyến rũ lại pha thêm chút nghịch ngợm đáng yêu. Hà Tiên Tiên đưa con ngọc hồ ly đó cho Đường Phi.
Về phần Tiêu Phong và Thái Húc, do thể chất không đặc biệt như Tần Lê, sau trận chiến đều suy kiệt nghiêm trọng, giờ vẫn còn đang ngủ bù để hồi phục.
***
Sáng sớm hôm sau, vào khoảng bảy giờ, người thừa kế của gia tộc Tsuchimikado, vốn đã biến mất khỏi tầm mắt thế gian suốt bao năm qua nay xuất hiện tại khách sạn ở Nhật Bản.
Nhìn đứa bé trước mặt tầm chừng mười hai tuổi, đeo balo hai quai, đội mũ lưỡi trai như học sinh cấp Hai, Thái Húc sững sờ không nói nên lời.
Thái Húc véo má cậu thiếu niên tròn tròn mũm mĩm: "Không thể nào? Đứa nhỏ này lại là người thừa kế của gia tộc Tsuchimikado á? Em hơi vỡ mộng rồi đấy nhé. Em tưởng sẽ là kiểu quân tử nho nhã như Abe No Seimei trong game Âm Dương Sư chứ, ai ngờ lại là một học sinh cấp Hai? Ghê thật, cấp Hai mà như thế này…"
Abe Maruichi lạnh mặt hất tay Thái Húc ra, đáp lại bằng tiếng Nhật: "Không có lễ phép gì cả, không biết mặt của trẻ con thì không được tùy tiện chạm vào à?"
Tiêu Phong nhìn cậu bé, nghi ngờ hỏi: "Thật sự ổn không đấy, một đứa nhỏ như vậy?"
Ông Hồng cũng bước lại gần, quan sát cậu thiếu niên rồi nói: "Không thể đánh giá con người qua vẻ bề ngoài, trẻ con bây giờ giỏi lắm đấy."
Maruichi nhướng mày cười với Ông Hồng, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ: "Đúng vậy, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong." Cậu lại quay sang nhìn Tần Lê, người từ đầu đến giờ không nói một lời rồi khẽ cau mày.
Đường Phi lần lượt giới thiệu mọi người, sau đó giải thích: "Maruichi là người thừa kế duy nhất của gia tộc Tsuchimikado, hiện đang học lớp tám. Đừng nhìn cậu ấy còn nhỏ mà xem thường, thiên phú và năng lực đều rất xuất sắc. Mấy năm trước ở Nhật có vụ án linh dị nổi tiếng liên quan đến "chị gái đầu nghiêng", các đài truyền hình mời không biết bao nhiêu cao nhân tới, chết và bị thương rất nhiều.
Cuối cùng vẫn là Maruichi ra mặt giải quyết đấy."
Mọi người cảm thán: "Đúng là không thể nhìn người mà nhìn bề ngoài được."
Maruichi kiêu ngạo hừ một tiếng, tháo balo xuống, lấy hộp bút ra, đẩy mấy cây bút gel sang bên, lôi ra một xấp bùa chú ở đáy hộp, đưa cho Đường Phi: "Thứ chị muốn tôi mang đến rồi. Đây là bùa truy hồn tôi dốc hết tâm huyết làm ra đấy."
"Thanks." Đường Phi nhận lấy bùa, xoa đầu cậu: "Thật sự cảm ơn nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!