Sau khi lấy lại sự tự tin, cô làm việc cũng rất hăng hái, tràn đầy năng lượng. Tan làm, cô lập tức xách túi chạy về nhà để trang điểm.
Chú hồ ly nhỏ quay lại trong điện thoại của cô, biến ứng dụng camera làm đẹp thành hệ thống trang điểm. Chỉ cần Muko dùng camera để trang điểm, lớp trang điểm sẽ lập tức được "ghép" lên khuôn mặt thật của cô.
Sau khi trang điểm xong, Muko vội vàng bắt xe đến địa điểm hẹn hò mà cậu thiếu gia đã hẹn.
Tối hôm đó, buổi hẹn hò giữa Muko và cậu thiếu gia diễn ra rất tốt đẹp. Khi cậu thiếu gia bất ngờ tỏ tình, Muko ngây người ra. Về đến nhà, cô trằn trọc suy nghĩ suốt cả đêm. Sáng hôm sau, cô vẫn đi làm như bình thường. Tan làm, lại nhận được lời mời hẹn hò từ cậu thiếu gia.
Lần này, địa điểm được chọn là… KTV.
Muko đến KTV theo lời hẹn. Trong lúc chờ đợi, vì quá căng thẳng nên cô đã uống một ly nước, rất nhanh sau đó, cô mất đi ý thức. Điện thoại của cô rung lên liên tục, chú hồ ly nhỏ bên trong gấp gáp đập vào màn hình: "Muko, Muko, mau tỉnh lại đi!"
Nhưng đáng tiếc, hồ ly nhỏ chỉ tồn tại trong điện thoại, không thể chui ra ngoài cũng chẳng thể làm gì được.
Chẳng bao lâu sau, Thái Húc dẫn theo hai người bạn bước vào. Cậu chỉ vào Muko đang bất tỉnh, nói với bạn: "Đây chính là Ishida Muko, thiên tài nữ sinh cao ngạo đó. Thiên tài cái con khỉ, mới có một ngày đã bị tao cưa đổ. Chả tốn mấy công sức."
Thái Húc dường như biến thành một người khác, gương mặt vặn vẹo đến kinh tởm.
Hai người bạn đi tới, bắt đầu có hành động sàm sỡ với Muko. Chú hồ ly trong điện thoại tức đến phát run, điện thoại rơi xuống đất rồi bị một trong số họ giẫm nát.
Đứng bên ngoài chứng kiến tất cả, dù biết đây chỉ là ảo cảnh nhưng Đường Phi vẫn không nhịn được mà rút thanh kiếm Tru Tà, đâm mạnh về phía bọn chúng. Ngay khi mũi kiếm xuyên qua, cảnh tượng lập tức bị cưỡng ép chuyển sang một khung cảnh khác.
Muko đang co người trong bồn tắm, không ngừng kỳ cọ cơ thể đến mức đỏ ửng. Cô nhiều lần muốn gọi điện báo cảnh sát, nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí để làm điều đó.
Vài ngày sau.
Cô đẩy cửa văn phòng của thiếu gia, gương mặt không còn biểu cảm nào, lặng lẽ đưa đơn xin nghỉ việc.
Thiếu gia lại xé nát đơn xin nghỉ việc của cô, ném sang một bên, khóe miệng nhếch lên: "Không cho em đi thì em đừng hòng rời khỏi đây. Hai người anh em của anh tối nay còn muốn gặp em chơi chút nữa đấy, em ngoan ngoãn qua đó tiếp họ đi."
Muko giận đến phát run: "Anh xem tôi là hạng người gì hả? Đồ khốn nạn!"
Cậu cười lạnh: "Khốn nạn? Em muốn đi thì cứ đi. Nhưng nếu em ngoan ngoãn nghe lời, thứ tốt sẽ chẳng thiếu phần em đâu."
Muko đập cửa bỏ đi. Đến cuối giờ chiều, cô nhốt mình trong nhà vệ sinh, toàn thân run rẩy, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau, không thể ngừng lại được. Trong điện thoại, hồ ly nhỏ đang khóc òa: "Muko, cố lên! Cậu nhất định đừng khuất phục! Chờ tớ thu thập đủ hai luồng hồn phách cuối cùng, tớ sẽ giúp cậu cai thuốc, giết sạch bọn chúng!"
Muko nhìn chằm chằm vào chú hồ ly trong điện thoại, run giọng nói: "Không được đâu, Tiểu Bạch, tớ chịu không nổi nữa rồi… Tiểu Bạch, tớ đã làm gì sai mà anh ta lại đối xử với tớ như thế… Anh ta không thích tớ thì thôi, sao lại phải hủy hoại tớ đến mức này… Tớ đau lắm, tớ thật sự rất đau… Tại sao… tại sao trên đời này ai yêu tớ cũng toàn là giả dối như vậy…"
Sau khi cha mẹ Muko ly hôn, mỗi người đều có gia đình mới, còn cô thì trở thành người dư thừa của cả hai bên. Để thoát khỏi cuộc sống gia đình như vậy, cô chỉ còn cách liều mạng học hành. Nhờ thành tích xuất sắc, cô được trường đại học đặc cách tuyển thẳng, năm nào cũng giành học bổng.
Thời đại học, có không ít nam sinh theo đuổi Muko, nhưng cô chưa từng dám đồng ý. Cô sợ rằng trong lúc còn đi học, chưa có thu nhập ổn định, nếu yêu nhau rồi đến khi tốt nghiệp lại chia tay thì quá đau lòng. Vì muốn có một mối quan hệ ổn định, cô quyết định đợi sau khi đi làm, có thu nhập vững vàng rồi mới bắt đầu yêu đương.
Nhưng cô không ngờ, một trong những chàng trai từng bị cô từ chối lại sinh lòng thù hận. Gã ta và cậu thiếu gia đánh cược, rồi cùng nhau dàn dựng nên vụ việc ở KTV, sự kiện đã hủy hoại cả cuộc đời cô.
Hồ ly nhỏ không ngừng an ủi cô:"Không sao đâu Muko, cho dù cả thế giới không yêu cậu cũng không sao, tớ yêu cậu mà. Muko, cậu phải cố gắng sống tốt nhé. Tớ không còn người thân nào nữa, tớ không thể mất cậu thêm lần nào nữa đâu…"
Thế nhưng thuốc đã ăn mòn mọi dây thần kinh của cô, khiến cô không còn nghe thấy lời an ủi của Tiểu Bạch nữa. Tối hôm đó, cô lại theo thiếu gia kia đến tụ điểm giải trí, một lần nữa dùng thân thể mình để đổi lấy thứ thuốc mà cô cần với hai gã bạn của cậu.
Một tháng sau, Muko bị cậu thiếu gia đuổi việc.
Vì để mua thuốc, cô tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm, trôi dạt khắp các tụ điểm ăn chơi. Ba tháng sau, cô gầy đến chỉ còn da bọc xương, nằm rạp trên bàn, chầm chậm hít lấy chút bột trắng cuối cùng.
Trong điện thoại, giọng của hồ ly nhỏ đã khàn đặc vì khóc: "Muko, Muko, cậu nhìn hồ ly nhỏ đi."
Muko hít xong phần bột cuối, lảo đảo bước về phía ban công. Cô trèo qua lan can, đứng trên rào chắn bên ngoài, ngẩng cao cằm, nhắm mắt lại, đối diện với ánh chiều tà xa xăm.
Trời dần sẩm tối, mái tóc dài của cô bị gió chiều lay động bay ngược về sau. Gương mặt tròn đáng yêu ngày nào giờ đã hốc hác, má hóp sâu, hốc mắt lõm xuống, gầy đến rợn người.
Trên gương mặt ấy, hiếm hoi hiện lên một nụ cười, nhẹ nhàng thốt: "Hồ ly nhỏ à, đã có lúc tớ tưởng mình thoát khỏi cái cống rãnh hôi thối kia, nhưng bây giờ tớ mới nhận ra, hóa ra tớ vẫn chỉ là con chuột xấu xí, chẳng thể chịu nổi ánh sáng, bò trong cái cống ấy mà thôi. Hoàng hôn hôm nay đẹp thật… Tiếc là, tớ sẽ không còn cơ hội thấy ác giả ác báo nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!