Thái Húc nhắm chặt mắt, luồn tay vào áo Tần Kiêu, sờ lên mấy múi cơ bụng của anh ấy, mãi mới cảm thấy chút an toàn rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, Tần Lê tỉnh dậy thì phát hiện ra thằng nhóc đang gối đầu lên nách mình, còn tay thì vẫn đặt trên bụng anh… sờ sờ.
"…" Tần Lê đưa tay gõ nhẹ lên đầu cậu, gọi cậu dậy.
Thái Húc dụi dụi mắt tỉnh dậy, mặt mày vẫn ngơ ngác nhìn anh: "Anh Kiêu… à không, chào buổi sáng anh Lê!"
"Ừ." Người đàn ông ngồi dậy, nhặt bức tranh rơi trên người mình, cau mày hỏi: "Cái này là gì?"
Thái Húc vội vàng giải thích: "Tối qua bức tranh đó bị quỷ nhập, định hại chúng ta! May mà có cơ bụng của anh Kiêu nên mới thoát nạn đấy ạ!"
"…Cơ bụng?"
Thái Húc vén áo anh lên, chỉ vào mấy bùa chú vẽ trên cơ bụng giống hình xăm, hớn hở khoe: "Anh Kiêu đúng là đỉnh! Cơ bụng siêu cấp cứng cáp, siêu có cảm giác an toàn luôn!"
Tần Lê: "……" Cảm giác an toàn… từ cơ bụng?
Buổi sáng lúc ăn sáng, Tiêu Phong và Tần Lê cùng nhau đưa bức tranh kia cho Đường Phi, hỏi cô xem rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Đường Phi vừa nhét một viên cơm nắm vào miệng, liếc mắt nhìn bức tranh rồi nói: "Còn có thể là chuyện gì nữa, không phải đã rất rõ ràng rồi sao, có thứ gì đó đặc biệt hứng thú với các anh nam trong đoàn mình. Ông Hồng, tối qua chị ngủ có ngon không?"
Ông Hồng nuốt một ngụm sữa, lau khóe miệng rồi nói: "Rất kỳ lạ. Từ sau khi tiễn Bạch Dịch đi, tối nào chị cũng phải nhờ đến melatonin mới ngủ được. Thế mà không hiểu sao tối qua, sau khi ngâm suối nước nóng xong về phòng, chị lại ngủ rất ngon, cả đêm không mộng mị gì. Tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi."
"Tôi cũng ngủ rất ngon, một đêm không mộng mị." Đường Phi vừa mở hũ mứt, phết lên bánh sandwich rồi cắn một miếng, vừa chậm rãi nói: "Kỳ lạ hơn là, tôi đã đặt bùa trừ tà trong phòng các người, vậy mà hoàn toàn không có chút cảm ứng nào. Giống như… thế giới của các người bị tôi chặn lại vậy."
Hôm qua vừa đến nơi, vì thận trọng, Đường Phi đã lén đặt một lá bùa trong mỗi phòng. Quả nhiên, điều cô lo lắng đã xảy ra.
Địa điểm quay lần này là do Tần Lê đích thân lựa chọn. Vậy… tất cả chỉ là trùng hợp sao?
Đường Phi cảm thấy có điều gì đó không ổn, bèn vội vàng hỏi Tần Lê: "Lần này chủ đề và cốt truyện chính của buổi ghi hình là gì?"
Tần Lê – người duy nhất đã đọc qua kịch bản – trả lời: "Đã chọn ghi hình ở đây thì dĩ nhiên phải tôn trọng nét văn hóa đặc trưng của nơi này."
Nội dung chính của tập ghi hình lần này là: Năm vị khách mời sẽ đến khu "rừng hồ ly" nổi tiếng ở đây để quay chương trình. Trong số năm người, sẽ có một người là hồ ly giả dạng. Nhiệm vụ của hồ ly là giết hết toàn bộ loài người. Nhiệm vụ của con người là tìm ra hồ ly đang ẩn mình giữa họ. Nếu hồ ly giết được hai người, hồ ly thắng; nếu con người giết nhầm hai người, hồ ly thắng luôn. Nhưng nếu các thành viên tin tưởng lẫn nhau và tìm ra đúng hồ ly, đội con người sẽ chiến thắng.
Vì không biết hồ ly thật sự là ai, nên không ai có thể hoàn toàn tin tưởng đồng đội. Tập này chủ yếu nhằm thử thách khả năng suy luận và diễn xuất của các khách mời. Để tăng thêm không khí, ê
-kíp chương trình còn cố tình dàn dựng những tình tiết kinh dị.
Tổng thể mà nói, đây là một tập chơi đậm chất chiến thuật tâm lý và kỹ năng nhập vai.
Chỉ nghe cốt truyện thôi, Ông Hồng đã không nhịn được mà cảm thán: "Đúng là một màn khảo nghiệm lòng người, nhưng nghe cũng khá là k*ch th*ch. Mà… chúng ta sẽ phải quay mấy ngày vậy? Bây giờ "quỷ ở trong tối, người ở ngoài sáng", chúng ta rất không an toàn. Phi Phi, em có cách nào giải quyết cái thứ kia trước không? Nếu không, buổi tối ngủ cũng chẳng yên tâm nổi."
Tiêu Phong xoa ngực nói: "Hơn nữa, tôi cảm thấy thứ đó rất lợi hại… Chỉ cần nhìn tôi một cái, đầu óc tôi lập tức trống rỗng. Nếu cô ta bắt tôi đi giết người thì sao? Tôi đâu còn khả năng phản kháng…"
Nghĩ đến đây, Tiêu Phong rùng mình ớn lạnh.
Thái Húc chống tay lên mặt bàn, vẻ đầy khó hiểu: "Rốt cuộc là ai lại nhằm vào tổ chương trình của chúng ta vậy? May mà chúng ta cũng đã quay được hơn nửa rồi, chứ nếu cứ tiếp tục như thế này, em thật sự sẽ phát điên mất."
Đường Phi trầm ngâm suy nghĩ vài giây, sau đó ngẩng đầu lên nhìn ba người đàn ông, hỏi thẳng: "Tối qua trong các anh, ai có tiếp xúc thân mật với thứ đó?"
Tần Lê thì hoàn toàn không nhớ rõ chuyện gì xảy ra đêm qua, bèn nghiêng đầu nhìn sang Thái Húc. Cậu trai trẻ nhanh nhảu đáp: "Bọn em thì không đâu. Anh Kiêu có bùa ở bụng mà, ai dám lại gần chứ? Còn anh Phong ấy, chẳng phải tối qua bị nữ quỷ nhìn một cái đã ngất xỉu rồi sao? Anh có tiếp xúc "gần" gì không đó?"
Cậu nhướng mày nhìn về phía Tiêu Phong, người đàn ông lập tức đỏ mặt, ấp úng nói: "Cô ta đẩy tôi một cái…"
"Khụ." Đường Phi khẽ ho một tiếng rồi nói, giọng nghiêm túc: "Vậy thì tối nay, rất có thể cô ta sẽ quay lại tìm anh."
Tiêu Phong lạnh run người.
Thái Húc vỗ vai Tiêu Phong, giọng như trêu chọc nhưng cũng đầy an ủi: "Nhìn vào mắt là biết rồi, là tình yêu sét đánh đó. Anh à, anh sắp gặp vận đào hoa rồi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!