Vẻ mặt Thái Húc và mẹ Thái nghi ngờ, đồng thanh nói: "Quỷ khô?"
"Sếp Tần, tới đây giúp một tay," Đường Phi vừa đở "bà nội quỷ" dậy vừa nói: "Quỷ khô nghĩa là làm cho quỷ trở thành xác khô, tinh hoa của nó sẽ bị phong ấn bên trong. Sau đó còn phải thêm mùi vị nhân gian vào, như ngũ vị hương, cay tê Tứ Xuyên… Nghe nói Diêm Vương thích mùi sầu riêng đấy."
Tần Lê đi tới giúp cô đỡ thi thể bà nội quỷ dậy. Nghe cô nói vậy, từ nay có khi anh chẳng dám ngửi mùi sầu riêng nữa.
Từ lần đầu ghi hình chương trình, Thái Húc đã biết Đường Phi rất lợi hại, biết cô từng bước vào Quỷ Môn quan. Nhưng hôm nay nghe những gì cô nói, trong lòng cậu lại càng thấy cô đáng ngưỡng mộ.
Cậu ngạc nhiên hỏi: "Chị Đường Phi, chị từng gặp Diêm Vương rồi à?"
"Chưa từng." Đường Phi đỡ bà nội quỷ đứng dậy, dán một lá bùa lên trán. Thi thể lập tức như cương thi, hai tay duỗi thẳng ra phía trước. Sau khi hoàn tất bước cơ bản, cô lấy ra một cái chuông nhỏ từ túi vải, nhẹ nhàng lắc.
Leng keng, leng keng…
Theo tiếng chuông rung, xác bà nội cũng bắt đầu nhảy từng bước một, trông chẳng khác gì mấy đạo sĩ trong phim đang dẫn xác đi.
Nhìn hành động kỳ lạ của xác chết, mẹ Thái Húc vội nép ra sau lưng con trai, hỏi giọng lo lắng: "Đại sư, cái này là xác sống à?"
"Đây gọi là dẫn xác, chứ tôi đâu thể vác một cái xác hôi rình đi về được? Tôi là người bắt quỷ, không phải người khuân xác, mùi hôi này còn làm hỏng luôn nước hoa mùi hồ ly rất đắt đỏ của tôi đấy." Đường Phi lại lắc chuông, xác lại nhảy một cái.
Cô cúi xuống quan sát con quỷ trong cơ thể bà nội một cách kỹ lưỡng, rồi phát hiện: con quỷ chiếm thân xác của bà nội… thực ra chưa đến 20 tuổi.
Đường Phi nghiêm túc hỏi Thái Húc: "Sau khi bà nội em mất, đã có ai chạm vào thi thể không? Mấy lá bùa dán trên cửa phòng… là ai đưa cho em vậy?"
Thái Húc uống một ngụm nước bùa, thành thật kể lại: "Dạo trước, bà nội đến phim trường đưa cơm cho em, trên đường bị đau tim đột ngột. Đến khi em quay xong chương trình thực tế trở về thì… bà đã qua đời rồi. Lúc đó em định gọi bố mẹ về, nhưng lại có một đạo sĩ lạ gọi đến, nói rằng ông ta có cách cứu bà nội. Em đang hoảng loạn, chỉ nghĩ thôi thì thử một lần, dù là chuyện vô vọng."
"Chiều hôm đó, ông ta gửi đến mấy lá bùa, một chai máu và một cây kéo. Em làm theo lời dặn: cắt tóc bà, đổ máu đó cho bà uống. Không ngờ, đến nửa đêm, bà tỉnh lại thật."
"Ông ta nói thi thể của bà cần máu của thiếu niên để duy trì. Em biết giữ người chết ở lại dương gian là không đúng… nhưng lúc bà còn sống chỉ mong được ăn bữa cơm đoàn viên với bố mẹ và em. Mà bố mẹ em thì quanh năm ở nước ngoài, chỉ Tết mới về. Em chỉ muốn bà có thể sống đến Tết, ăn một bữa cơm cuối cùng…"
"Nhưng em thật không ngờ, trong thân thể đó hoàn toàn không phải là bà nội, mà là…"
Đường Phi sực nhớ ra gì đó, lại hỏi cậu: "Lúc chúng ta quay chương trình "thôn Oán", tôi và Hắc Đường đã cảm thấy trong xe RV của cậu có âm khí quỷ dị. Nhưng khi lên kiểm tra lại không phát hiện gì bất thường. Rốt cuộc là chuyện gì?"
Thái Húc thành thật khai: "Em sợ trợ lý lên xe sẽ thấy bà nội nên đã thiết kế giường xe thành hai lớp. Sau khi rời khỏi xe, em giấu bà vào bên dưới giường, rồi dùng bùa do người đàn ông lạ kia gửi để áp chế âm khí. Vậy nên khi mọi người lên xe sẽ không cảm thấy gì."
"Bảo sao." Đường Phi liếc nhìn Tần Lê rồi nói: "Sếp Tần, có vẻ như gã đạo sĩ ẩn danh đó chính là tên yêu đạo đã lợi dụng Tiêu Phong và Tiêu Thải Thải. Mục đích của gã đã quá rõ ràng, gã muốn ra tay với toàn bộ khách mời, khiến chương trình của anh không thể tiếp tục được."
Tần Lê vừa suy nghĩ vừa khẽ xoa đầu Thái Húc, nhẹ nhàng dặn dò: "Tiểu Húc, sau này gặp chuyện như vậy, đừng cố gắng gánh một mình, biết không?"
"Vâng, em biết rồi, sếp Tần."
***
Lúc Đường Phi dẫn thi thể bà nội xuống lầu, dáng đi lò cò như cương thi khiến đám người giúp việc nhà họ Thái sợ run lẩy bẩy. May mà cô đã dùng bùa niêm phong mùi tử thi, nếu không thì đám giúp việc chắc cũng ngất xỉu vì mùi hôi thối.
Ra đến cửa, Đường Phi rút thanh kiếm Tru Tà trong hộp đàn nhị.
Cổ tay cô xoay nhẹ, thân kiếm hình thoi bất ngờ phát ra âm thanh "xoạt xoạt" rồi mở rộng, biến thành một chiếc ô màu đen làm bằng thép huyền đen với lớp bề mặt sáng loáng như kim loại.
Cô vung tay, chiếc ô Tru Tà bật mở một cách gọn gàng.
Cô đưa ô Tru Tà cho Tần Lê, nói: "Thi thể bà nội cứ thế bước ra ngoài sẽ bị ánh sáng thiêu rụi, anh che ô cho bà, tránh ánh nắng mặt trời chiếu vào."
Thái Húc đã hồi phục lại bản chất của một chàng trai lắm lời, cậu tròn mắt nhìn Đường Phi lấy cây cung nhị hồ ra từ hộp đàn, lại tròn mắt nhìn cô cầm cung nhị hồ biến thành một thanh kiếm đen huyền, rồi lại từ kiếm hóa thành ô.
Cậu sững sờ nói: "Chị Đường Phi, thứ chị cầm là pháp bảo gì vậy? Biến hình như Transformers luôn á! Cảm giác y như mấy phim khoa học viễn tưởng của Marvel!"
Đường Phi liếc mắt nhìn cậu một cái, nói: "Công nghệ của giới Huyền học thực sự bỏ xa dương gian vài ngàn năm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!