Giản Tú lấy một cái hộp đàn nhị nặng nề từ trong cốp xe ra, cùng váy ngắn và giày cao gót đưa cùng một lúc cho cô.
Mười phút sau, Đường Phi mặc váy ngắn và mang giày cao gót mười cen
-ti
-mét, xách hộp đàn nhị hình chữ nhật đi ra khỏi phòng vệ sinh. Ngũ quan của cô xinh xắn dễ thương, tóc dài được cột thành đuôi ngựa, đôi chân trắng mịn như được đắp nặn nhờ váy ngắn và giày cao gót đạt được hiệu quả k*ch th*ch thị giác kinh người.
Chiều cao của cô khoảng tầm một mét sáu mươi hai, nhưng tỉ lệ cơ thể không tồi, sau khi mặc váy ngắn đi giày cao gót thoạt nhìn cô cao tận một mét tám. Tay Đường Phi cầm hộp đàn nhị đi bên cạnh Giản Tú, nói: "Đi thôi, lên tầng mười bảy."
Lúc vào thang máy, Giản Tú mới hỏi cô: "Chị Phi, làm sau chị biết Ảnh hậu Ông ở tầng mười bảy?"
"Âm khí sắp nuốt chửng tầng mười bảy rồi, em nói xem?"
Giản Tú đã sớm quen nghệ sĩ nhà mình là "Thần lải nhải", dù sao cô ấy cũng đã đi theo cô đến nghĩa địa và nhà xác. Chắc hẳn lần này lại tới "bắt quỷ"? Thần lải nhải như thế, thật sự sẽ không bị Ảnh hậu Ông đuổi đi đấy chứ?
Giản Tú vô cùng lo lắng, cực kỳ lo lắng cho hot search ngày mai sẽ là #Bà đồng giới giải trí Đường Phi, bị Ảnh hậu Ông đuổi ra khỏi bệnh viện.#
Đến tầng mười bảy, cửa thang máy mở ra, một luồng gió lạnh vỗ vào mặt.
Rõ ràng mới hơn tám giờ nhưng tầng này lại giống như rạng sáng, im ắng đến kỳ lạ.
Trong hành lang không có ánh đèn, bảng hướng dẫn lối đi an toàn lóe lên ánh sáng xanh âm u.
Đường Phi mang đôi giày cao gót phát ra tiếng "cộc cộc" đi về phía trước mấy bước, ngọn đèn trong hành lang chợt sáng lên.
Cô thấy trợ lý không ra khỏi thang máy cùng thì xoay người lại hỏi: "Ngây ra đó làm gì đấy?"
Không hiểu sao Giản Tú lại thấy nổi da gà, cảm giác sau cổ ngưa ngứa, dường như có người đang nhoài tới thổi hơi trên vai cô ấy. Nhưng cô ấy quay người lại thì không thấy gì, cô ấy ôm hai cánh tay chà chà, nói: "Chị Phi, em đang nghĩ, em vẫn nên ngồi ở trong xe chờ chị nhỉ?"
Đường Phi quay ngược trở lại, kéo cô ấy ra khỏi thang máy, chẳng biết từ lúc nào ở giữa ngón tay kẹp một lá bùa vàng, "phụt" một cái bốc cháy.
Lá bùa vàng cháy hết, ngọn lửa màu lam âm u dừng lại ở trên đầu ngón tay Đường Phi. Cô lướt qua một lượt trước mắt cô ấy, lại điểm lên ấn đường của cô ấy, nói: "Khi nãy đi vào bãi đậu xe đã có thứ gì đó đi theo em, em ở lại trong xe thì không an toàn, em nhìn phía sau đi."
Giản Tú đang muốn xúc động trước bản lĩnh ảo thuật của Đường Phi, nghe vậy thì xoay người lại, nếu không phải thường xuyên đi theo Đường Phi đến nghĩa địa nhà xác, cô ấy có thể thật sự sẽ bị dọa mà ngất đi.
Giản Tú ôm lấy eo Đường Phi, mặt vùi vào b* ng*c lớn của cô, gọi một tiếng "Mẹ ơi", sợ tới mức ngay cả hai mắt cũng không dám mở to.
Đi theo phía sau cô ấy là một bé trai đang bay trên không trung, sắc mặt nó trắng bệch, lúc Giản Tú quay đầu lại nó còn cố tình lộ ra hai răng nanhh, khuôn mặt của nó máu thịt be bét.
Một tay Đường Phi vỗ lên ót của trợ lý, đối diện với cái mồm to như bồn máu của bé trai, tay còn lại vươn ra nắm lấy gò má của bé trai, nhíu mày nói: "Vật nhỏ, nếu để chị đây thấy em tiếp tục hù dọa người khác, chị đây sẽ nhổ sạch răng của em."
Bé trai lập tức biến trở lại dáng vẻ mập mạp núc ních, khuôn mặt đầy thịt của nó bị Đường Phi nhéo, khóe môi trễ xuống, nước mắt lưng tròng, giống như một con chó nhỏ ngước mắt nhìn cô
Nó không mở miệng, trong không trung truyền đến âm thanh của nó: "Dì tha mạng, dì tha mạng."
"Dì?" Đường Phi kéo thịt trên khuôn mặt nó ra có lẽ dài tầm năm mười cen
-ti
-mét, trên khuôn mặt lộ vẻ tức giận.
Quỷ mập mạp: "Hu hu hu hu hu, em sai rồi chị ơi, hu hu hu em sai rồi."
Lúc này Đường Phi mới thả nó ra: "Cút."
Quỷ mập mạp xoa khuôn mặt, uất ức nằm vạ xuống đất, sau đó biến mình thành một quả bóng, lăn về phía cuối hành lang.
"Được rồi, nó đi rồi, mở mắt ra đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!