Chương 19: (Vô Đề)

Đường Phi đang điều trị mụn chỗ Hà Tiên Tiên.

Cô vừa đắp mặt nạ vừa lướt điện thoại, thấy những lời lăng mạ dưới Weibo thì mắng: "Đám anti

-fan ngu ngốc này, động một chút là tố cáo, tố cáo bà nhà chúng ấy! Thật sự muốn vặn vẹo đám người đó đánh một trận cho đã cái nư ghê!"

Hà Tiên Tiên cầm chất dịch tinh túy của dương khí trên tay, vừa xoa bóp hàm vừa an ủi cô: "Diễn viên như mấy em là cái nghề có độ nguy hiểm cao nhỉ? Nếu chị là đám anti

-fan kia, chị cũng sẽ thấy mất cân bằng đó. Em là nghệ sĩ chỉ mới tốt nghiệp tiểu học, lại có thu nhập cao hơn những người học hành gian khổ mấy chục năm, ai mà không ghen tị chứ? Cho nên mới nói, người nói xấu sau lưng em mới thật sự là ông lớn!

Người đó biết cách nắm bắt tâm lý của những kẻ thua cuộc và lợi dụng bọn họ để nói xấu em. Vậy, em đã đắc tội với ai?"

"Tôi đắc tội với nhiều người lắm." Đường Phi thở dài.

Những gì cô học được khác với người thường, nên đương nhiên cô không có thời gian đi học. Bản lĩnh bắt quỷ mà cô học được khó hơn nhiều so với việc học hành chăm chỉ hơn mười năm.

Cô giỏi bắt quỷ, nhưng lại không có sở trường tự marketing tẩy trắng bản thân. Mặc dù cô rất uy nghiêm trước mặt quỷ hồn, nhưng cô không thể làm gì được đám anti

-fan đáng ghét này.

Trong lúc cô đang buồn bực, cô tình cờ lướt thấy bài đăng trong vòng bạn bè của Tần Lê, thấy anh chia sẻ chương trình truyền hình trực tiếp "Cố lên kỳ thi đại học"[3].

[3] Cố lên kỳ thi đại học: "

"là tên một chương trình truyền hình, có thể hiểu là một show cổ vũ tinh thần cho kỳ thi đại học ở Trung Quốc.

Đường Phi nhanh chóng gửi tin nhắn cho Tần Lê, nói cô sẽ tham gia chương trình này để bịt miệng đám anti

-fan đáng ghét kia.

Tần Lê: "Không phải cô có trình độ tiểu học sao? Cô có thể làm được đề thi đại học không?"

Đường Phi: "Ha ha, lúc bọn họ cười nhạo trình độ tiểu học của tôi, có lẽ bọn họ không biết kinh nghiệm tôi bị một con quỷ bắt giữ và dạy học hơn mười năm."

Tần Lê: "???"

Trong nhóm Wechat quỷ hồn của Đường Phi đang bắt đầu rỉ tai thì thầm nhau:

[Nhóm trưởng – quỷ nước]: Nhìn ánh mắt là biết[4], đúng là người từng bị tôi kéo ra dạy dỗ. Năm đó tôi là một trong số ít nghiên cứu sinh tiến sĩ đấy. [đẩy mắt kính]

[4] "

" là một cách nói phổ biến trên mạng Trung Quốc, mang nghĩa kiểu "vừa nhìn là nhận ra" hoặc "ánh mắt xác nhận rồi".

[Quỷ rượu]: Nhóm trưởng thật tuyệt, thế mà lại là thấy giáo của tiên nữ chân dài, vãi cả đỉnh!

[Quỷ chết đói]: Chết tiệt, lại có người coi thường Phi của tôi vì trình độ học vấn thấp? Có lẽ bọn họ không biết Phi của tôi là người đã vượt qua chứng chỉ kỳ thi Thiên sư cấp mười nhỉ? Còn là chứng chỉ do Địa phủ đích thân ban phát nữa đó! Không có nhiều Thiên sư trên thế giới có được vinh dự này đâu! Vãi thật, nhìn ánh mắt là biết – đúng là một lũ hết thuốc chữa, đúng là ai cũng dám bôi đen!

[Quỷ mập nhỏ]: Chị Đường Phi thật sự là người sở hữu chứng chỉ Thiên sư cấp mười sao? Tại sao em chưa bao giờ nghe đến tên của chị Đường Phi nhỉ?

[Quỷ chết đói]: Đó là vì Phi Phi của chúng ta khiêm tốn! Ngay cả tổ sư gia cũng khiêm tốn nốt! Tổ sư gia cũng là nhân vật lợi hại, năm đó bắt được quỷ nước, còn để quỷ nước dạy học cho Phi Phi và Liễu Liễu, Phi Phi chỉ dám khóc không dám giận!

[Quỷ mập nhỏ] kinh hãi: Chị Đường Phi cũng biết khóc? Khoan đã, Liễu Liễu là ai?

Nhắc đến cái tên "Liễu Liễu" này, cả nhóm đều im lặng, không ai dám nói gì nữa.

Do sự cố trong hai tập đầu là "Thôn đảo cô đơn" và "Thôn Oán", địa điểm ghi hình tập ba được Tần Lê đổi sang Nhật Bản. Vì mất thời gian để chuẩn bị cảnh quay nên các khách mời đã nghỉ ngơi hơn nửa tháng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!