Tần Lê im lặng ăn thêm vài miếng bánh bao, đứng dậy nói: "Tôi đi mặc cả với cô ấy."
"???" Sau khi Tần Lê rời đi, đạo diễn quay lại thì thầm với phó đạo diễn: "Xem ra truyền thuyết sếp Tần keo kiệt không phải là giả, tốt xấu gì giá trị con người của ngài ấy lên đến hàng trăm tỷ, mà cha của sếp ấy lại là ông trùm của châu Úc, không ngờ lại keo kiệt đến mức đi mặc cả."
Phó đạo diễn gật đầu đồng ý, vừa ăn cháo lỏng vừa nói: "Người giàu đều keo kiệt, nhìn con trai của người giàu nhất Trung Quốc nước ta kìa, anh ta mua cho bạn gái một chiếc xe và túi xách trị giá mấy triệu cũng không chớp mắt. Lần này tổ chương trình của chúng ta mời Đường Phi, thật sự là nhặt được báu vật. Đáng tiếc Đường Phi vẫn chưa có tác phẩm ăn khách nào, gần đây lại tuồn ra chuyện cô ấy có học vấn thấp, người chỉ trích cô ấy không hề ít đâu."
Đạo diễn gật đầu nói: "Đúng vậy, đại sư Đường Phi thật đáng thương. Đã bị chỉ trích rồi, còn gặp phải một ông sếp keo kiệt nữa chứ."
Vị sếp keo kiệt nào đó đã nghe thấy cuộc thảo luận của hai đạo diễn, thật sự thấy uất ức.
Anh tiện tay quẹt chi phí làm đẹp mười mấy triệu cho nghệ sĩ, anh đã nói gì đâu? Anh thà tặng một chiếc xe sang trị giá mấy triệu cho một nghệ sĩ còn hơn mỗi tháng phải thanh toán cho Đường Phi chi phí làm đẹp của cô ấy. 🙂
…
Tần Lê vừa mới bước đến xe RV của Đường Phi, cô gái mặc váy ngắn và giày cao gót bước ra khỏi xe.
Cô mang một chiếc túi vải bát quái trên vai, trên tay cầm một hộp đàn nhị, mái tóc dài đến eo được cột cao, nhìn trông rất năng động.
Tần Lê nói rõ mục đích đến, Đường Phi từ chối thẳng thừng: "Tổ chương trình gặp quỷ, tôi không giải quyết giúp mấy người, chi phí thiệt hại của mấy người không thấp hơn con số đó đâu ."
Xưa nay Tần Lê luôn đàm phán giá cả, nhưng khi đụng đến Đường Phi, anh chỉ còn lại sự bất lực: "Cô đúng là một muốn chịu thiệt chút nào."
Đường Phi hất cằm chỉ về phía thôn, nói: "Anh đừng thấy bên kia không xảy ra chuyện gì mà nhầm, hiện tại cả thôn đã bị quỷ chiếm lấy. Tôi phải bắt quỷ trước sáu giờ tối, nếu không thôn dân bên trong, cũng như tổ chương trình và khách mời ở bên này đều sẽ gặp nguy hiểm. Anh đi nói với nhân viên của tổ chương trình, trước khi tôi trở lại thì đừng ai vào thôn, nếu không mấy người sẽ tự gánh chịu hậu quả."
Tần Lê truyền đạt lại lời của Đường Phi, lúc Đường Phi đang muốn vào thôn, anh lo lắng đến vết thương trên người cô, xung phong nói: "Khoan đã, tôi đi cùng cô."
"Anh?" Đường Phi do dự một lát, gật đầu: "Cũng được, mỗi lần có anh xuất hiện, tổ chương trình đều có quỷ. Tôi nghi ngờ tổ chương trình của anh gặp quỷ, là do ai đó cố ý sắp xếp chuyện này? Người gây chuyện lần này hẳn là người lần trước đã biến nhà anh thành ổ quỷ. Anh có thể chất đặc biệt, tám phần là có người muốn ăn thịt Đường Tăng là anh, ngầm giở trò ở đằng sau."
Tần Lê cũng cảm thấy chuyện này không thể trùng hơp như vậy được, nhất định phải tra rõ chuyện này. Thể chất của anh vẫn có thể bảo vệ được anh, nhưng thể chất của Tần Kiêu lại ngược hẳn anh. Nếu không tra rõ chuyện này, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Thay vì ngồi chờ chết, không bằng chủ động xuất trận.Hai người đi tới cửa thôn, phía sau có người gọi bọn họ: "Sếp Tần! Đường Phi!"
Bọn họ quay đầu lại, người gọi bọn họ lại chính là Tiêu Phong.
Người đàn ông đuổi kịp bọn họ, thở hổn hển nói: "Tôi nghe đạo diễn nói rằng hai người muốn vào thôn. Chuyện xảy ra đêm qua quá kỳ lạ, dù sao tôi cũng là một vận động viên quyền Anh, hơn nữa còn từng đoạt giải vô địch, nếu thật sự xảy ra chuyện, tôi vẫn có thể giúp đỡ được, tôi đi vào cùng hai người."
Tần Lê định từ chối anh ta, nhưng Đường Phi đã giành nói trước: "Được, vậy chúng ta cùng đi. Thêm một người tức là có thêm sức chiến đấu."
Tần Lê không hiểu cô gái này đang nghĩ gì, bọn họ sắp phải đối mặt với quỷ, thêm một người bình thường không phải sẽ nguy hiểm hơn sao?
Sau khi vào thôn, bọn họ phát hiện ở dưới cây hòe chỉ còn lại một người giấy bé gái, còn vòng nến bên ngoài vẫn đang cháy.
Trưởng thôn đã chết, theo lý mà nói, hồn phách của ông ta vẫn nên ở trong thôn này, nhưng Đường Phi sử dụng bùa gọi hồn rất lâu nhưng vẫn không gọi được một hồn ma nào.
Hắc Đường thò một móng vuốt ra khỏi túi vải của Đường Phi, sau đó thò đầu ra ngoài, đặt cằm tựa vào miệng túi, nhìn thôn dân chung quanh đang đi về cùng hướng, nó nói: "Phi Phi, những thôn dân này rất kỳ lạ".
Tần Lê nhíu mày trước giọng nói thanh niên giọng Đông Bắc đột ngột vang lên, sau đó nhìn chằm chằm vào con mèo đen trong túi vải của Đường Phi.
Đường Phi vừa xoa đầu của Hắc Đường vừa nói: "Những thôn dân này có vẻ như bị kiểm soát, đi, chúng ta đi xem thử."
Bọn họ đi theo hướng thôn dân đi, sau đó dừng lại trước một bệ thờ bỏ hoang ở giữa thôn.
Bệ thờ này bị vứt bỏ nhiều năm rồi, bình thường chỉ là nơi để cho du khách chụp hình. Nhưng hôm nay, trên bệ thờ có có trói một cô gái, dưới bệ thờ là thôn dân đang vay quanh.
Cô gái trên bệ thờ trông không quá mười tám mười chín tuổi, mặc dù chật vật nhưng trang phục của cô ấy không ăn khớp với thôn dân ở đây. Cô ấy nhuộm tóc vàng, phần đuôi tóc hơi xoăn, bộ đồ thể thao cô ấy mặc là một thương hiệu nổi tiếng.
Cô gái khóc đến khản giọng, quỳ xuống van xin: "Làm ơn, làm ơn thả tôi ra, làm ơn thả tôi ra… Anh trai tôi rất giàu có, nếu các người bằng lòng thả tôi về nhà, tôi sẽ bảo anh trai tôi đưa cho các người rất nhiều tiền!"
"Phi! Mọi người đừng nghe lời của con đ* này! May mà tôi cảnh giác mới không để cho cô ta mang thư của vợ Đại Ngưu ra ngoài! Nếu không, tất cả các cô gái được mua về thôn của chúng ta đều sẽ gặp nạn rồi!" Một người phụ nữ trung niên đứng dậy, mặt không biểu cảm nói với mọi người: "Các hương thân, tôi không sợ các người cười nhạo tôi, cô gái này đã ngủ với lão Vương nhà tôi rồi, cô ta đã là người của lão Vương rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!