Chương 16: (Vô Đề)

Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tần Kiêu đập tay một cái, nói: "Mọi người còn nhớ người giấy ở dưới cây hòe lớn không? Bây giờ nghỉ lại, đúng lúc chúng ta có sáu người. Có phải chúng ta đã biến thành người giấy không? Lý do tại sao bầu trời mưa sáp là vì những ngọn nến xung quanh chúng ta, nướng chúng ta? Chết tiệt, thật sự rất k*ch th*ch!"

Vừa nói xong, khuôn mặt của những người khác trở nên tái nhợt.

Dù là Ông Hồng từng có trải nghiệm phong phú cũng có chút khó ở.

Trương Viên Viên cẩn thận nhớ kỹ lại, rùng mình một cái, cũng sắp bị bầu không khí kinh khủng này dọa chết ngất: "Tổ đạo diễn vì muốn sự chân thực nên đã tạo ta bầu không khí kh*ng b* này đúng không? Họ thậm chí còn không nói với chúng ta mà đã đi thẳng vào cốt truyện? Nói thật, mặc dù đây là chương trình ghi hình, nhưng em cảm thấy hơi rùng mình."

Tiêu Phong vỗ nhẹ vào vai cô gái: "Đừng sợ, anh trai bảo vệ em."

Trương Viên Viên đột nhiên bị vỗ vai sợ tới mức run lên: "Anh Tiêu, anh đừng tùy tiện vỗ vai người khác, dễ vỗ tắt dương khí trên người lắm đó."

Tiêu Phong có chút ngượng ngùng rụt tay về, nhìn Tần Kiêu: "Nếu chúng ta đã trở thành người giấy, vậy trước tiên vào thôn xem thử kích hoạt cốt truyện nhé?"

Thái Húc cũng không có ý định nói thật với Tiêu Phong là bọn họ đã thật sự gặp quỷ, mà không phải là đang  ghi hình chương trình.

Tần Kiêu nhìn quanh một vòng, nói: "Hiện tại chỉ có chúng ta thôi, ngay cả trợ lý cũng biến mất, càng lúc càng quỷ dị." Anh ấy giơ tay nói với mọi người: "Đừng hoảng! Đi theo chỉ huy, chỉ huy sẽ đưa mọi người ra ngoài!"

Ông Hồng quay đầu nhìn Đường Phi hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?"

Đường Phi vẫn chưa rõ tình hình thế nào, cô lắc đầu nói: "Cứ chờ xem đã."

"Meo ~" Hắc Đường nhảy lên vai Đường Phi, ghé vào tai cô kêu hai tiếng.

Đúng lúc này, trưởng thôn hôm qua dẫn bọn họ vào thôn từ hướng cửa thôn đi tới. Nhìn thấy bọn họ, tốc độ chân càng nhanh hơn, cuối cùng là ngã lộn nhào về phía bọn họ.

Trưởng thôn suýt chút nữa ngã lộn nhào, Tiêu Phong nhanh chóng chạy tới đỡ lấy ông ta, hỏi: "Trưởng thôn, ông sao thế?"

Trưởng thôn sợ chết khiếp, mồ hôi ròng rõ, ông ta nuốt nước miếng, chỉ về hướng thôn nói: "Quỷ… quỷ… đều biến thành quỷ, mau, mau lái xe rời khỏi đây, quỷ! Cô ta biến thành quỷ rồi!"

Ông ta còn chưa nói xong, tay Tiêu Phong như bị thứ gì đó đốt cháy, anh ta vô thức rụt tay lại.

Chẳng mấy chốc, trưởng thôn ở trước mặt anh ta không ngờ lại bốc cháy.

Sáu người vô thức lùi lại, nhìn trưởng thôn bắt đầu cháy rụi.

Trưởng thôn đau đớn hét lên, lăn qua lăn lại trên mặt đất. Thái Húc và Tiêu Phong nhanh chóng đi lấy nước giội lên người ông ta, nhưng ngọn lửa trên người ông ta không hề nhỏ đi mà càng lúc càng lớn…

"Chết… chết!" Trương Viên Viên bị tình huống trước mặt dọa cho phát khóc.

Tố chất tâm lý của Tiêu Phong coi như không tệ. Anh ta nhìn người đàn ông sắp bị thiêu cháy ở trước mặt hỏi: "Tình huống của tổ chương trình rốt cuộc là thế nào?"

"Tình huống là chúng ta không phải đang ghi hình chương trình, mà là đã trở thành những người giấy và bị nhốt trong ảo ảnh." Tần Kiêu xoa tay, vẻ mặt phấn khích: "Con quỷ này không phải là một phát xơi tái tôi, mà là muốn vòng vo thiêu chết tôi. Cuối cùng cũng gặp được một con quỷ có lương tâm!"

Đường Phi: "…"

Ông Hồng nhìn sếp tối nay đặc biệt kỳ lạ: "…"

Miệng Thái Húc giật giật: "Đây là loại lương tâm gì vậy?"

Đáng thương nhất là Trương Viên Viên và Tiêu Phong. Ký ức không dễ gì bị bóp méo lại phải tự trải nghiệm sắp xếp thế giới quan một lần nữa.

Đường Phi về nhìn phía thôn, nói: "Chúng ta vào thôn xem thử."

Cửa thôn vẫn là cây hòe lớn kia, vẫn cắm một vòng nến đỏ và bên trong là mấy người giấy. Điểm khác biệt duy nhất so với hôm qua là có thêm một người giấy.

Người giấy mới xuất hiện kia đang cháy, ngọn lửa đã thiêu cháy khuôn mặt của nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!