Chương 13: (Vô Đề)

Trên cửa kiểm tra của cửa Địa phủ có khắc rất nhiều bùa chú văn tự cổ.

Một hồn ma vừa mới chết trong vụ tai nạn xe ô tô đang được kiểm tra an ninh ở cửa, sau khi nó tiến vào cửa kiểm tra, bùa chú được kích hoạt và bắt đầu tiến hành kiểm tra quét hình.

Quỷ tướng mặc vest nhấn nút trên màn hình chiếu trên không trung, hệ thống kiểm tra cho ra kết quả, phát ra âm thanh nhắc nhở cứng nhắc: "Đinh – xác nhận là người Trung Quốc, tử vong lúc 23:00 giờ Bắc Kinh ngày 1 tháng 6 năm 20X9, tại thành phố A, Trung Quốc. Không có thành tích xấu trước khi chết ở thế gian, được phép vào hệ thống luân hồi của Địa ngục, được thông qua."

Hồn ma ngoại quốc tóc vàng mắt canh tiếp theo tiến vào lối kiểm tra, hệ thống lại đưa ra lời nhắc nhở cứng nhắc: "Đinh – quốc tịch không phải người Trung Quốc, tử vong vào lúc 1:00 giờ Bắc Kinh ngày 2 tháng 6 năm 20X9, nơi tử vong, thành phố A, Trung Quốc. Được phép tiến vào kênh nước ngoài, ba ngày nữa sẽ đưa về nước."

...

Tần Lê nghe được thông tin từ hệ thống thông báo bên kia, thế giới quan của anh lại được sắp xếp một lần nữa.

Nơi này không giống với Địa phủ trong tưởng tượng của anh… hoàn toàn trái ngược hẳn. Chẳng lẽ đây chính là không gian công nghệ cao? Anh liếc nhìn lối vào kiểm tra tràn đầy cảm giác khoa học kỹ thuật, xúc động Địa phủ ngày nay cũng phát triển khoa học công nghệ ghê.

"Mau đưa Bạch Dịch qua lối kiểm tra đi!"

Một đám quỷ tướng bao vay bọn họ, Đường Phi dùng kiếm Tru Tà ngăn cản, thuận tay đẩy Tần Lê và Bạch Dịch ra khỏi vòng vây.

Đường Phi lật thanh kiếm trong tay, thầm đọc "Chú Thoái Thần Sát".

"Ta cúi đầu trước Thiên Địa, Long Hổ thì phạm lệnh của ta… Ta phụng sắc Thái Thượng Lão Quân, pháp chúa Mao Sơn, cấp cấp như luật lệnh! Phá——"

Cô dùng kiếm vẽ một bùa chú trên không trung, sau khi bùa chú hoàn thành thì chỉa thẳng kiếm lên trời, một bùa chú khổng lồ từ trên cao giáng xuống, biến thành một tấm khiên ánh sáng phong ấn đám tướng quỷ bên trong.

Đội quỷ binh bị mắc kẹt đã sử dụng súng laser để bắn "bùm bùm" vào tấm khiên ánh sáng, và sau khi phối hợp một lúc, chúng chỉ tạo ra được một vết nứt trên tấm khiên ánh sáng ấy.

Trong khi các "vị thần" chiến đấu, những quỷ hồn đang xếp hàng để vượt qua kiểm tra tiến vào Địa phủ đều lùi lại hết phía sau, sợ bị liên lụy đến.

Quỷ tướng cầm đầu ở trong tấm khiên tức giận đến mức giậm chân, chỉ vào Đường Phi chửi bới: "Cô là Thiên sư phù kiếm? Đường Phi là gì với cô?"

Ở Âm phủ, tên tuổi của Đường Phi rất nổi tiếng, Thiên sư phù kiếm này có năng lực siêu phàm, hàng năm bắt được rất nhiều yêu ma tà ác, giúp Địa phủ tiết kiệm được rất nhiều tài nguyên.

"Đường Phi sao? Là sư phụ của tôi." Đường Phi ở ngoài tấm khiêng chắp tay nói với bọn họ: "Các vị đại ca, tôi muốn tiễn một con quỷ qua cửa kiểm tra đi đầu thai, xin hãy rộng lượng. Đợi tôi lên lại trên kia sẽ nói với sư phụ tôi bắt thêm vài con quỷ dữ, để nhân viên công vụ ở Địa phủ các vị thanh nhàn được chút, các vị thấy thế nào?"

Quỷ tướng tức giận đến mức nôn ra máu: "Tên tiểu bối này! To gan lớn mật!"

Tấm khiên ánh sáng sắp vỡ, Đường Phi không thể chống đỡ được lâu nữa. Nói một cách chính xác thì nơi này không được coi là ranh giới của Địa phủ mà là nơi tiếp giáp giữa dương gian và Địa phủ. Người của hai giới đều không quan tâm đến nơi này, đây là vùng đất không thuộc về giới nào.

Bởi vậy ở nơi này tụ tập rất nhiều oan hồn ác quỷ. Mảnh đất này đáng sợ nhất không phải là quỷ tướng, mà là những ác quỷ không biết lúc nào sẽ mất đi lý trí.

Tần Lê tiễn Bạch Dịch đến miệng cửa kiểm tra.

Bởi vì trên người Tần Lê dồi dào dương khí, phàm là nơi anh đến ma quỷ đều sẽ tự động tránh xa. Tu vi của những ma quỷ bảo vệ làm việc ở đây đều thấp, dương khí trên người anh quá nhiều nên những ma quỷ bảo vệ đó không thể làm gì được anh.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn anh đưa Bạch Dịch qua cửa kiểm tra.

Bạch Dịch đi qua cửa kiểm tra, lập tức làm theo lời Đường Phi mở một cái túi gấm, lấy ra một lọ nước hoa nữ hiệu MIUMIU. Sau khi nó xịt nước hoa lên người, những quỷ binh đuổi theo bắt nó lại như không nhìn thấy nó, trực tiếp đi qua nó.

Chiếc xe buýt tốc hành từ Quỷ Môn quan đến cầu Nại Hà dừng lại bên đường, nó và một đám quỷ xông lên, hoàn toàn thoát khỏi sự theo đuổi của quỷ binh.Bên kia, sau khi Tần Lê tiễn Bạch Dịch đi, anh và Đường Phi đang định rời khỏi cửa Âm phủ thì một người đàn ông cao 1m9 đột nhiên lao về phía Đường Phi.

Đường Phi theo phản xạ vươn tay muốn túm lấy anh, suýt chút nữa thì bị anh đè bẹp. Người đàn ông mở mắt ra, nhìn thấy Đường Phi thì lộ ra một nụ cười ấm áp, vẫy tay với cô chào hỏi: "Phi Phi, chúng ta lại gặp nhau rồi."

"…" Đường Phi muốn chửi thề, nắm lấy cổ tay của anh kéo anh chạy lên cầu.

Trong khoảng khắc, sương đen bao phủ cửa Âm phủ, từng mãnh thú vô hình bổ nhào về phía bọn họ. Tần Kiêu sợ tới mức lấy bùa hộ mệnh ở trong túi ra ném lên không trung, ôm đầu hô to một tiếng "Mẹ ơi", nhanh chóng chạy qua cầu đến cửa thang máy.

Anh chàng nhìn hoàn cảnh quỷ dị bốn phía, rồi nhìn toà nhà giống như cố cung, cùng với mấy chữ to "Quỷ Môn quan Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa", suýt chút nữa bị dọa đến mức ngất đi.

Đường Phi bị mắc kẹt ở trên cầu, đang vật lộn cùng ác quỷ, cô lộn nhiều vòng trên không trung, dùng kiếm Tru Tà để mở đường. Đúng lúc này, cây cầu dưới chân cô sụp xuống,  mũi chân của Đường Phi chạm vào nước Vong Xuyên, mũi giày da của cô lập tức bị đốt ra một cái lỗ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!