Chu Đĩnh đứng tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn Giản Văn Minh đi xa.
Mẹ Chu hỏi: "Giản Văn Minh, cái tên này nghe quen quen."
Tiểu Vương phía sau đáp lại: "Chính là cái người hay kéo anh Chu vào những chuyện tai tiếng đó."
Mẹ Chu a một tiếng, bừng tỉnh nói: "Hóa ra là cậu ta."
Bà quay đầu nhìn về phía Chu Đĩnh, thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn, không nói gì.
Bà Chu vừa từ nước ngoài trở về, không quen thuộc với giới giải trí trong nước, chỉ biết một vài ngôi sao lâu năm. Dù bà đã nghe nói đến Giản Văn Minh và đã nhìn qua vài bức ảnh, nhưng ấn tượng cũng không sâu sắc lắm.
Hôm nay khi thấy tận mắt, bà cảm thấy có chút khác so với tưởng tượng.
Giản Văn Minh trông đẹp mắt hơn, nhưng lại có vẻ yếu ớt, giống như một đóa hoa trắng nhỏ lạnh lùng.
"Cậu ta chính là Giản Văn Minh à?" Mẹ Chu nói: "Cậu nhóc này lớn lên thật đẹp. Nhưng cậu ta bị làm sao vậy?"
Chu Đĩnh lắc đầu, tiếp tục bước đi. Tiểu Vương đi trước một bước, đi tới phía trước hắn.
Trước khi đi, Khương Hồng đã căn dặn Chu Đĩnh phải cẩn thận, Giản Văn Minh cũng ở Thịnh Quang Hoa Phủ, phải đề phòng.
Không biết có phóng viên của Ngải Mỹ Giải Trí ở gần đây để chụp lén không.
Họ vội vã vào bãi đỗ xe, nhìn quanh một lượt, thấy không có nhiều xe đậu, và Giản Văn Minh cũng không có ở đây.
Họ lên xe, chuẩn bị rời khỏi Thịnh Quang Hoa Phủ. Chu Đĩnh còn có một buổi sự kiện phải tham gia, nên họ sẽ trực tiếp đi sân bay.
Khi xe ra khỏi bãi đỗ, Tiểu Vương quay đầu nhìn thoáng qua Chu Đĩnh, thấy anh mở cửa sổ xe. Gió lạnh thổi vào, làm vẻ mặt lạnh lùng của Chu Đĩnh càng thêm phần kiêu ngạo.
Có lẽ là vì gặp Giản Văn Minh, cho nên Chu Đĩnh không vui.
Mất hứng.
Ngàn phòng vạn phòng, rốt cuộc vẫn là không phòng được.
Giản Văn Minh dường như luôn có bản lĩnh này, bất kể phòng bị thế nào, cậu ta cũng có thể tìm được cơ hội để bám sát vào.
"Cũng không biết Giản Văn Minh bị làm sao vậy" Cậu ta nói.
Cậu ta có chút nhịn không được.
Cậu ta vừa nghe một tin đồn làm mình cảm thấy hả giận vô cùng. Cậu ta nghĩ nếu nói cho Chu Đĩnh nghe, có lẽ Chu Đĩnh sẽ vui lên một chút.
Cậu ta cẩn thận liếc nhìn Chu Đĩnh một cái, nói:
"Hôm trước em nghe một chị thợ trang điểm nói, có một ông chủ lớn hình như để ý Giản Văn Minh, đối phương còn là Alpha. Nhưng Giản Văn Minh không muốn, kết quả bị hành hạ thảm lắm. Bộ dạng hôm nay của cậu ta, không biết có phải bị ông chủ lớn kia làm ra hay không, nhìn qua đặc biệt giống bị phản ứng k*ch th*ch."
Alpha nếu gặp Alpha mạnh hơn, pheromone đối chọi nhau rất dễ dẫn đến trạng thái này.
Loại khả năng này vừa đáng sợ, vừa hả giận, lại mang theo vài phần hương diễm k*ch th*ch.
Chỉ là, bộ dạng Giản Văn Minh vừa rồi, thoạt nhìn thật sự có chút đáng thương.
Nói đi cũng phải nói lại, con người Giản Văn Minh cũng không thể coi là hoàn toàn hư hỏng. Việc thích tạo nhiệt cũng chưa chắc là ý muốn ban đầu của cậu ta. Ngải Mỹ Giải Trí vốn là chảo nhuộm lớn nổi danh trong giới giải trí. Giản Văn Minh rơi vào đó, chỉ sợ đời này cũng không thể thoát ra nổi.
Ngải Mỹ Giải Trí, Tống Thanh nổi danh nam nữ đều ăn, Alpha hay Omega đều chơi hết. Trong giới đồn rằng công ty bọn họ không có nghệ sĩ nào là hoàn toàn sạch sẽ.
Năm đó, Cố Vân Tương vừa nổi tiếng đã bị tung ra không ít scandal đen. Nhưng nhờ ngoại hình đủ đẹp, kỹ thuật diễn đủ tốt, mới không bị gièm pha đánh gục.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!