Chương 5: Oan gia ngõ hẹp

Bên ngoài hành lang, Hoàng Tiểu Phóng dựa vào cửa sổ, một tay che điện thoại, nhỏ giọng nói:

"Thật mà, anh Nhung, là thật đấy, vừa nãy lúc Giản Văn Minh hát, em sợ đến ngây người luôn mà!"

"Em cũng không biết chuyện này là như thế nào, nhưng em thật sự không lừa anh." Hoàng Tiểu Phóng liếc nhìn về phía nhân viên bảo vệ ở lối ra vào của đại sảnh phát sóng, nhỏ giọng nói:

"Hiện tại cậu ta cùng đạo diễn Trần Duệ vẫn còn ở trong đấy, không biết là đang làm gì. Bọn họ không cho em vào."

Lý Nhung đang cùng Cố Vân Tương tham gia buổi huấn luyện vũ đạo, hắn nhìn Cố Vân Tương qua lớp kính, nhíu mày hỏi:

"Hát rất tốt sao?"

"Dù sao em thấy cậu ta khác hẳn bình thường, như hai người khác nhau vậy. Em nổi hết cả da gà đây này. Anh Nhung, anh nói xem, liệu trước giờ cậu ta có phải luôn giả vờ là tay mơ để lừa chúng ta không?"

Lý Nhung nói: "Nếu cậu ta có thể diễn đạt đến mức này, lại giỏi che giấu như vậy, thì đã chẳng đến nỗi lăn lộn thảm thế này. Có lẽ là cố tình chuẩn bị thật kỹ một bài để làm điểm nhấn đấy? Chuẩn bị nhiều như vậy mà hát không hay nổi thì đúng là quá vô dụng."

Hoàng Tiểu Phóng nói: "Em cũng cảm thấy như vậy... Nhưng cậu ta nói cậu ta biết rất nhiều ngôn ngữ, giống như làm cho mọi người kinh ngạc. Khoe khoang quá mức như vậy, cậu ta không sợ bị vạch trần sao?" Lý Nhung nghe xong, nhíu chặt mày: "Thằng nhóc này lại muốn làm gì? Em cứ nhìn chằm chằm vào chuyện này, anh xong việc bên này sẽ qua ngay."

Hắn cúp điện thoại, vừa xoay người lại thì thấy Cố Vân Tương không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng hắn.

Thân hình cao gầy thon dài, khoác trên mình bộ vest màu đen, trong tay cầm một điếu thuốc, vừa khiêu vũ xong nên cả người vẫn còn đổ mồ hôi. Tóc mái của y cũng ẩm ướt.

"Cậu sao lại ra đây? Bên ngoài lạnh lắm."

"Bên trong không cho hút thuốc."

Cố Vân Tương hút một ngụm, chậm rãi thở ra một làn khói. Lý Nhung duỗi tay cướp điếu thuốc lá trong tay y, trực tiếp dí vào lan can dập tắt.

"Đây là nơi công cộng, đừng hút thuốc. Nếu bị người chụp được, cậu sẽ gặp rắc rối đấy."

Cố Vân Tương cười một tiếng, hỏi: "Có chuyện gì vậy, sắc mặt khó coi như vậy?"

"Chẳng phải là do cái tên Giản Văn Minh đó sao?"

Lý Nhung nói: "Nếu cậu ta có thể hiểu chuyện như cậu, tôi thọ thêm mấy năm cũng được."

Cố Vân Tương cười lạnh một tiếng, khoác áo vào: "Chưa thu phục được à?"

"Chủ tịch Tần rất có bản lĩnh, cậu cũng không phải không biết. Chỉ là cái tên Giản Văn Minh đó quá cứng đầu, chắc còn phải mất vài ngày nữa."

Cố Vân Tương cười lạnh một tiếng, không nói gì, xoay người rồi bước vào phòng.

Lý Nhung chà xát nửa cây thuốc lá trong tay, đưa lên mũi hít một hơi, rồi dựa vào lan can. Cơn gió lạnh thổi qua, hắn đứng cách cửa kính, nhìn Cố Vân Tương cởi áo khoác, lộ ra vòng eo thon gọn. Người này đã gần 30 tuổi, nhưng vẫn xinh đẹp tuyệt sắc như vậy.

Nếu Giản Văn Minh có tính cách giống Cố Vân Tương, thì hắn đỡ mệt nhọc đi bao nhiêu.

Hắn lại gửi một tin nhắn bằng giọng nói cho Hoàng Tiểu Phóng, rồi mới bước vào trong phòng.

Hoàng Tiểu Phóng nghe xong một câu, liền tắt điện thoại bỏ vào túi. Cửa lớn của đại sảnh phát sóng bị mở ra, cậu ta liền thấy Trần Duệ mặt đỏ bừng, đang nói chuyện với Giản Văn Minh.

Hôm nay Giản Văn Minh dường như đặc biệt trầm tĩnh, anh chuyên tâm lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu một chút. Mặc dù trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác rất lãnh đạm, cả người như bị bao phủ bởi một lớp băng lạnh, chỉ có gương mặt kia vẫn rất quen thuộc.

"Hôm nay đến đây thôi, cậu nghỉ ngơi một chút, có một số việc một mình tôi không thể quyết định được, tôi sẽ báo lại tình huống của cậu với các lãnh đạo trước rồi nói sau." Trần Duệ nói.

Giản Văn Khê gật đầu, nói: "Cảm ơn đạo diễn Trần."

"Hai ta còn không biết ai phải cảm ơn ai đâu."

Trần Duệ nói: "Tốt nhất luôn để điện thoại trong trạng thái sẵn sàng 24/7, chờ tôi liên hệ bất cứ lúc nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!