Giản Văn Khê hiện tại đã có thể nhảy toàn bộ vũ đạo, tiến độ của anh không tính là chậm, trong dàn thí sinh có thể xếp vào nhóm trung bình. Điều anh còn thiếu chính là sự hoàn thiện của động tác. Vũ đạo của 《Tinh Nguyệt》 thực sự có độ khó quá cao.
Vẫn cần luyện tập thêm.
Anh dự định tối nay không ngủ, luyện tập suốt đêm.
Nhưng Chu Tử Tô không thể tiếp tục luyện cùng anh.
Do cường độ tập luyện quá cao, Chu Tử Tô bị sốt, họng bị viêm nhiễm nên ảnh hưởng đến giọng hát. Sau khi đi khám bác sĩ, cậu được dặn phải nghỉ ngơi.
So với buổi khảo hạch bài hát chủ đề vào ngày mai thì buổi công diễn thứ ba vào ngày kia còn quan trọng hơn với Chu Tử Tô, vì vậy cậu quyết định từ bỏ phần khảo hạch vũ đạo.
Những thí sinh không vượt qua khảo hạch sẽ không được tham gia thu âm bài hát chủ đề. MV của bài hát này sẽ được phát sóng định kỳ trước mỗi tập, đối với các thí sinh mà nói, đây là một lần thu hình vô cùng quan trọng.
"Cậu chắc chắn muốn từ bỏ?" Giản Văn Khê cảm thấy rất đáng tiếc. "Thực ra thành tích ở buổi công diễn tiếp theo của chúng ta cũng chưa chắc đã đạt được kết quả quá tốt."
Anh vẫn hy vọng Chu Tử Tô có thể tham gia buổi thu âm đầu tiên, bởi vì bài hát chủ đề có ý nghĩa lớn hơn công diễn rất nhiều.
Chu Tử Tô lại nói: "Em nghĩ kỹ rồi, em vốn dĩ đã không am hiểu vũ đạo. Em nhảy không tốt, người xem cũng sẽ không cảm thấy gì. Nhưng nếu hát không đạt yêu cầu thì em sẽ phụ lòng mong đợi của mọi người."
Giản Văn Khê nhìn cậu. Chu Tử Tô tiếp tục nói: "Em làm vậy là vì chính mình, em không muốn khiến fan của em thất vọng."
Giản Văn Khê vỗ nhẹ lên bờ vai cậu.
Chu Tử Tô cười cười: "Anh cũng đang gấp rút chuẩn bị, mau đi luyện tập đi, đừng lo cho em."
Giản Văn Khê gật đầu, trước khi rời đi còn dặn dò: "Vậy cậu nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai tôi lại đến thăm. Nếu cậu muốn ăn gì hoặc cần giúp đỡ chuyện gì mà bạn cùng phòng của cậu không hỗ trợ được, cứ nói với tôi."
Chu Tử Tô cũng gật đầu: "Em biết rồi."
"Cậu ngủ đi, tôi đi đây." Giản Văn Khê nói xong, xoay người bước ra ngoài.
Chu Tử Tô nhìn theo bóng lưng anh rời đi, lúc này mới nằm xuống giường.
Cậu kéo chăn lên đắp, nhắm mắt lại.
Không thể tham gia buổi thu âm bài hát chủ đề là một nuối tiếc rất lớn đối với cậu.
Nhưng nếu vạn nhất không thể tham gia buổi công diễn thứ ba, cậu sẽ càng nuối tiếc hơn.
Cậu và Giản Văn Minh hợp tác tổng cộng cũng chỉ có ba tập mà thôi.
Không có ai khác tham gia, chỉ có hai người bọn họ biểu diễn cùng nhau.
Mỗi một tập đối với cậu mà nói đều rất quan trọng.....
Giản Văn Khê vừa bước ra khỏi phòng Chu Tử Tô liền chạm mặt Trịnh Thỉ.
"Tìm cậu khắp nơi không thấy, cậu đi đâu vậy?"
"Tôi đến xem Tử Tô."
Trịnh Thỉ cũng biết chuyện Chu Tử Tô bị bệnh, liền hỏi: "Cậu ấy sao rồi?"
"Truyền dịch xong thì ngủ rồi, bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi cho tốt."
Trịnh Thỉ gật đầu, nói: "Dạo gần đây trời lạnh, có mấy thí sinh cũng bị bệnh."
Hai người tiếp tục đi về phía trước, vừa tới khu ký túc xá của Omega liền thấy bên ngoài có thêm hai bảo vệ đứng canh, trông chẳng khác nào hai pho tượng trấn cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!