Kỳ thực, trong số họ có rất nhiều ngôi sao, nghệ sĩ đều là tiền bối của Chu Đĩnh, không nhất thiết phải cung kính với hắn như tân binh. Chỉ là trong bối cảnh buổi ghi hình này, bọn họ là thí sinh, còn Chu Đĩnh là cố vấn nên ai nấy đều vui vẻ tỏ ra khiêm tốn một chút. Huống hồ, Chu Đĩnh thuộc hàng ngôi sao nổi tiếng hàng đầu, fan hâm mộ lại có sức chiến đấu kinh người như vậy nên bọn họ không dám đắc tội.
Vì thế, mọi người lần lượt dừng lại, khách khí chào một tiếng: "Thầy Chu."
Chu Đĩnh nói: "Các cậu tiếp tục luyện tập đi."
Trịnh Thỉ mỉm cười hỏi: "Thầy Chu, em thấy thầy đứng bên cạnh nhìn cả buổi, thế thầy cảm thấy chúng em luyện tập thế nào?"
Chu Đĩnh nói: "Các cậu vẫn ổn, nhưng Văn Minh có hơi yếu."
Giản Văn Khê nghe vậy liền liếc mắt nhìn hắn một cái.
Chu Đĩnh nói tiếp: "Dù sao thì cũng có chỗ cậu không làm được."
Nghe qua có vẻ là một câu trêu chọc đầy thiện ý.
Trịnh Thỉ kích động không chịu nổi, ngồi xuống cầm chai nước khoáng, vừa uống vừa nhìn chằm chằm hai người.
Giản Văn Khê không hiểu vì sao Chu Đĩnh đột nhiên chủ động bắt chuyện với mình, nhưng trước mặt bao nhiêu người như vậy, anh chỉ giữ thái độ ôn hòa nhưng có chút xa cách nói: "Em sẽ tranh thủ thời gian luyện tập."
Chu Đĩnh "ừ" một tiếng, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời thế nào. Hắn khẽ liếc sang Chu Tử Tô đang đứng cạnh "Giản Văn Minh", Chu Tử Tô lập tức thẳng lưng, vẻ mặt chân thành nhưng cũng đầy căng thẳng.
"Các cậu tiếp tục tập luyện đi." Chu Đĩnh nói xong liền rời khỏi.
Trịnh Thỉ đặt chai nước khoáng trong tay xuống, tặc lưỡi nói: "Thầy Chu sao hôm nay kỳ lạ quá, chẳng lẽ thầy thích cậu?"
Giản Văn Khê nhàn nhạt nói: "Đừng nói bậy, coi chừng tự chuốc phiền phức."
Trịnh Thỉ liếc nhìn camera ở phía xa, lập tức im lặng.
Dù sao anh ta vẫn cảm thấy Chu Đĩnh có gì đó không bình thường. Nếu thầy ấy đến đây để chỉ đạo bọn họ, có lẽ còn hợp lý. Đằng này đứng xem cả buổi, cuối cùng chỉ bước tới nói với Giản Văn Minh vài câu rồi bỏ đi, điều đó quá mức kỳ lạ.
Chu Tử Tô nghe xong, thoáng sững người, nhưng ngay sau đó lại nghe Giản Văn Khê nói: "Tử Tô, chúng ta tiếp tục tập luyện đi."
Chu Tử Tô gật đầu.
Giản Văn Khê hồi nhỏ từng học nhảy. Khi ấy, do xu hướng chung nên hầu như các Omega trong trường đều học nhảy. Sau này anh chuyển sang học nhạc cụ nên đã gác lại việc tập nhảy. Chớp mắt đã bao năm trôi qua, kỹ thuật nhảy vẫn còn nhưng cảm giác nhất thời rất khó tìm lại, cơ thể cũng không còn linh hoạt như trước.
Hơn nữa, sở trường của anh vốn không phải là nhảy. Muốn nhảy đẹp hơn Lục Dịch, Lưu Tử Nghĩa hay Cố Vân Tương là chuyện không thực tế. Dù sao vị trí trung tâm của ca khúc chủ đề cũng chắc chắn không phải là anh, kỳ thực anh không cần phải cố sức luyện tập đến vậy.
Nhưng anh làm gì cũng muốn làm đến tốt nhất. Cơm tối còn chưa ăn, chỉ ăn hai viên kẹo đường, uống một chai nước khoáng rồi tiếp tục luyện tập. Khi mệt quá thì ngồi bệt xuống sàn cùng Chu Tử Tô thảo luận về tiết mục biểu diễn trong vòng công diễn thứ ba. Trịnh Thỉ và Tiết Thời cũng luôn ở cùng bọn họ, khiến bốn người ngày càng thân thiết hơn.
Hơn 9 giờ tối, Chu Đĩnh lại xuất hiện ở phòng luyện vũ đạo.
Lần này, hắn đi cùng Cố Vân Tương.
Cố Vân Tương vừa bước vào, các thí sinh trong phòng lập tức hào hứng chào hỏi. Hắn ta cười tươi phất tay đáp lại, sau đó đi thẳng về phía nhóm của Giản Văn Khê, cười nói: "Tôi có thể luyện ở đây không?"
Trịnh Thỉ vội vàng thu dọn quần áo, chai nước khoáng và những vật linh tinh khác: "Đương nhiên có thể."
Cố Vân Tương quay đầu lại cười với Chu Đĩnh nói: "Chúng ta luyện ở đây đi."
Chu Đĩnh đã thay một bộ quần áo khác, phong cách thoải mái hơn, đội mũ lưỡi trai, dáng vẻ đơn giản nhưng vẫn nổi bật. Dù vậy, đường nét khuôn mặt sắc sảo cùng khí chất mạnh mẽ của một Alpha khiến hắn không hề bị lu mờ. Hắn rất cao, lại sở hữu bờ vai rộng như Thái Bình Dương, chỉ cần đứng đó cũng đủ làm khí thế của Trịnh Thỉ và những người khác giảm đi đáng kể.
Mọi người thấy Chu Đĩnh xuất hiện, lập tức vây lại. Chẳng bao lâu, các thí sinh từ phòng luyện tập khác cũng kéo đến.
Dưới sự nhiệt tình của mọi người, Chu Đĩnh nhảy một lượt bài nhảy của ca khúc chủ đề. Cùng một bài nhảy, nhưng cảm giác mà hắn thể hiện hoàn toàn khác Miêu Lật. Lực đạo và tiết tấu đều mạnh mẽ hơn rất nhiều. Ngay cả Giản Văn Khê sau khi xem cũng không thể không thừa nhận rằng kỹ năng nhảy của Chu Đĩnh thực sự rất xuất sắc. Bất kể là phong cách nào, chỉ cần hắn nhảy thì đều sẽ in đậm dấu ấn cá nhân.
Bị vây quanh quá nhiều, anh liền dịch ra bên ngoài một chút.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!