Chu Đĩnh cảm thấy mình như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.
Hắn vừa mới buông Giản Văn Minh xuống, thì lại có một đoạn video lộ ra khiến tim hắn treo ngược trở lại.
Hắn xem đi xem lại đoạn video đó mấy lần, xem đến mức máu trong người cũng sôi trào.
Cảm giác như thể vẫn chưa đủ, hắn lại đi tìm thêm những video bị lộ ra khác.
Có một đoạn quay được fan của Giản Văn Minh tôn sùng là kinh điển, lan truyền khắp nơi trên mạng.
Người quay video vốn dĩ đứng phía sau xe Minibus, ban đầu chẳng ghi lại được gì rõ ràng. Giữa đám đông chen chúc, màn hình khẽ rung hai lần, rồi bỗng chốc một bóng dáng xuất hiện. Từ phía sau xe, từng nhân viên công tác đeo khẩu trang lần lượt bước xuống. Trong đám người bình thường với đủ mọi vóc dáng mập gầy khác nhau, bất thình lình lại xuất hiện một bóng dáng cao gầy, khoác áo lông vũ dài màu đen.
Làn da trắng, diện mạo xuất sắc, đôi chân dài thẳng tắp. Chỉ bằng khí chất và nhan sắc ấy, người này lập tức trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Là Giản Văn Minh.
Khoảnh khắc cậu xuất hiện, màn hình đột nhiên chuyển sang pha quay chậm. Dưới hiệu ứng đó, ánh mắt Giản Văn Minh vẫn lạnh nhạt như thường. Một tay cậu nắm lấy vạt áo lông vũ, liếc nhìn thoáng qua ống kính rồi lại dời tầm mắt đi. Chiếc áo khoác dài khẽ lay động theo bước chân, mái tóc đỏ cũng nhẹ nhàng đung đưa, tạo nên một vẻ đẹp tĩnh lặng nhưng đầy hào quang của một ngôi sao.
"A a a a a, Giản Văn Minh!"
"Cậu ấy bây giờ sao lại trở nên quyến rũ như vậy, có phải hồn xuyên rồi không?"
"Nói thật, Giản Văn Minh vốn đã rất đẹp rồi, nhan sắc thuộc hàng đỉnh cao trong giới giải trí."
"Cậu ấy lại đóng phim sao? Tôi vẫn chưa quên cảm giác cay mắt khi xem diễn xuất trước đây của cậu ấy đâu!"
"Kỹ năng diễn xuất của Giản Văn Minh cũng tạm, chính là kiểu diễn thường thấy ở các ngôi sao trẻ, không tính là xuất sắc, nhưng cũng chưa đến mức gây khó chịu."
"Gần đây cậu ấy mới vừa nổi lên, tại sao không tập trung vào sân khấu đi, chuyên tâm làm ca sĩ thật tốt, sao phải đâm đầu vào đóng phim làm gì, fan thấy lo lắng quá!"
"Anh trai nghĩ thoáng chút đi, vất vả lắm mới xoay chuyển được danh tiếng!"
Sau khi Giản Văn Khê và Chu Tử Tô lên xe, họ vẫy tay chào tạm biệt đám đông sinh viên đang vây quanh bên ngoài cửa sổ.
Chu Tử Tô vẫn còn đỏ mặt, khẽ nói: "Nhiều người thật đấy."
Cảm giác nổi tiếng mang đến cho cậu sự hân hoan, nhưng điều in đậm trong tâm trí cậu hôm nay không phải là điều đó.
Thứ tràn ngập trong lòng cậu lúc này chính là Giản Văn Minh.
Cậu chưa từng yêu ai trước đây, nhưng hôm nay khi cùng Giản Văn Minh quay quảng cáo, nội dung lại quá mức mập mờ. Hai người vô tình chạm má vào nhau không biết bao nhiêu lần, mà mỗi lần như vậy, tai cậu đều đỏ bừng.
Giản Văn Minh quá đẹp. Dù chỉ hơn cậu hai tuổi nhưng lại toát lên vẻ thành thục và điềm tĩnh. Chính sự bình thản và tự tin đó làm cậu vừa ngưỡng mộ, lại vừa... thích.
Chu Tử Tô không ngờ rằng mình lại thích người lớn tuổi hơn mình một chút.
Cậu ngửi thấy trên người Giản Văn Minh có mùi hoa thường xuân nhàn nhạt.
Trên đời này dường như không có mùi pheromone nào dễ chịu hơn thế.
Hồi còn học trung học, giáo viên sinh lý từng nói với bọn họ rằng pheromone chính là d*c v*ng lan tỏa trong không khí. Alpha đối với pheromone của Omega gần như luôn có cảm giác tự nhiên mà yêu thích. Nhưng thứ cậu đang ngửi thấy lại là pheromone của một Alpha khác, vậy mà cậu vẫn thích.
Trước đây cậu rất bài xích pheromone của Alpha, nhưng tại sao bây giờ lại cảm thấy dễ chịu đến vậy? Chẳng lẽ vì thích nên mới cảm thấy đó là pheromone tuyệt vời nhất?
Cậu nhìn sang "Giản Văn Minh", thấy người kia đang cầm iPad xem lại tư liệu quay chụp hôm nay.
Giản Văn Khê phát hiện ra màn ảnh thật thần kỳ. Khi thêm kính lọc, hình ảnh trở nên đẹp mắt chẳng khác nào một bộ phim thần tượng. Đặc biệt là cảnh quay nghịch sáng, anh suýt nữa không nhận ra chính mình.
Dưới ánh nắng mơ màng phủ xuống, nụ cười của anh dường như trở nên đặc biệt ấm áp và rạng rỡ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!