Giản Văn Khê đi đến phòng tập nhảy.
Bởi vì rất nhiều nghệ sĩ còn bận công việc bên ngoài nên trong phòng tập nhảy hầu hết đều là các tân binh. Thấy anh bước vào, mọi người đồng loạt dừng lại và nhiệt tình chào hỏi anh.
Đối với bọn họ mà nói, anh được xem như một ngôi sao lớn.
Giản Văn Khê cũng chào lại mọi người, sau đó đi đến một góc phòng và bắt đầu khởi động làm nóng cơ thể.
Thoạt nhìn anh có vẻ hơi lạnh lùng.
Là một ngôi sao lớn, thấy anh không chủ động bắt chuyện nên mọi người cũng không dám tiến lại gần, chỉ dám lén lút quan sát anh từ xa.
Thật sự rất đẹp mắt.
Ngôi sao và người bình thường quả nhiên là có một ranh giới khó vượt qua.
Đầu và thân hình của anh ấy dường như vượt xa người thường một bậc.
Gương mặt của anh ấy sao lại nhỏ như vậy, trắng đến mức gần như phát sáng, đường nét tinh xảo như được chạm khắc.
Giản Văn Khê cởi áo khoác, bên trong chỉ mặc một chiếc áo thun đen, để lộ làn da trắng đến chói mắt, như thể chưa từng bị ánh mặt trời chiếu qua. Dáng người của anh cân đối đến hoàn hảo, vai rộng, eo thon, chân dài. Khi anh cúi người áp sát chân, vòng eo trắng nõn, gầy nhưng rắn chắc lộ ra.
Rõ ràng có thể thấy anh đang cố hết sức để ép chân.
"Tìm khắp nơi không thấy cậu, hóa ra là ở đây."
Trịnh Thỉ không biết đã vào từ lúc nào, thoải mái ngồi xếp bằng xuống sàn.
Anh ta vừa tập nhảy xong nên mồ hôi ướt đẫm, khuôn mặt đỏ ửng vì vận động.
Giản Văn Khê vừa ép chân vừa nhìn anh ta hỏi: "Cậu trở về khi nào?"
"Về cũng được một lúc rồi, liền đến thẳng phòng luyện tập." Trịnh Thỉ nhìn chân anh hỏi: "Bao lâu rồi cậu chưa giãn gân cốt?"
Giản Văn Khê chỉ mỉm cười.
Trịnh Thỉ nói: "Cậu rốt cuộc cũng muốn tập nhảy à?"
"Không, tôi chỉ đang làm nóng người. Sau đó, có lẽ sẽ nhảy."
Dù gì thì bọn họ cũng đang chuẩn bị cho tiết mục hát nhảy.
"Đạo diễn Trần mời một giáo viên dạy nhảy cho Lục Dịch. Tôi thấy người đó hình như không phải là giáo viên dạy nhảy của tổ chương trình đâu, có vẻ là được mời từ bên ngoài." Trịnh Thỉ hạ giọng nói.
Trước đó bọn họ đã gặp qua giáo viên thanh nhạc và giáo viên dạy nhảy của tổ chương trình. Nhưng giáo viên dạy nhảy hôm nay của Lục Dịch lại là một gương mặt mới, biên đạo một bài nhảy xuất sắc đến mức kinh ngạc.
Anh ta hiểu tại sao tổ chương trình lại làm vậy.
Họ muốn giúp Lục Dịch và nhóm của cậu ấy có một phần trình diễn thật xuất sắc để đối đầu với nhóm của Giản Văn Minh.
"Như vậy có được xem là gian lận không?" Trịnh Thỉ hỏi: "Dù sao họ cũng không mời giáo viên cho các cậu."
Giản Văn Khê đáp: "Tổ chương trình có thể mời một giáo viên giỏi hơn nữa cho cậu ấy, nhưng quan trọng vẫn là cậu ấy có học được hay không. Thắng thua cuối cùng đều phải dựa vào thực lực của bản thân, nên chẳng có gì để nói đến chuyện gian lận hay không gian lận cả."
Thật giống như trong số các thí sinh này, có những tân binh xuất thân danh giá, hoặc những thí sinh đã là ngôi sao khá nổi tiếng, bài hát và điệu nhảy của họ chắc chắn không chỉ dựa vào sự hỗ trợ từ tổ chương trình. Họ đều có nguồn lực bên ngoài giúp sức. Giống như Cố Vân Tương, các giáo viên biên khúc và biên đạo nhảy có lẽ đều là những nhân tài hàng đầu trong nghề.
Chỉ là, hiện tại tổ chương trình đã bắt đầu muốn kiềm chế anh rồi sao?
Giản Văn Khê lặng lẽ suy nghĩ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!