Giản Văn Khê vừa thu ánh mắt về, trái tim vốn luôn bình tĩnh của anh lại khẽ đập nhanh hơn một chút.
Chung Nhạc bê khay đồ ăn, tươi cười chào hỏi mọi người, sau đó ngồi xuống bàn ăn ở đối diện. Chu Đĩnh, Miêu Lật và những người khác cũng lần lượt ngồi vào bàn. Trương Tư Hằng và Chung Nhạc quay lưng về phía Giản Văn Khê, trong khi Cố Vân Tương, Chu Đĩnh và Miêu Lật thì ngồi đối diện anh.
Chu Đĩnh chỉ liếc nhìn anh một cái rồi nhanh chóng rời mắt, thần sắc đầy lạnh nhạt.
Dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua, Giản Văn Khê vẫn cảm nhận được sự đặc biệt chú ý của hắn dành cho mình.
Có phải hắn sợ anh sẽ quấn lấy hắn không?
Có lẽ những chuồn chuồn nhỏ đang theo dõi phát sóng trực tiếp trên mạng cũng nghĩ như vậy, sợ anh tiếp tục đeo bám thần tượng của họ.
Giản Văn Khê đảo mắt nhìn quanh, nhận ra bốn máy quay của chương trình đang ghi hình các vị cố vấn. Anh lập tức bê khay đồ ăn đứng dậy.
"Không ăn nữa à?" Trịnh Thỉ hỏi.
"Ừ, tôi no rồi." Giản Văn Khê đáp.
"Cậu ăn ít thật đấy."
Giản Văn Khê định rời khỏi bàn ăn, nhưng bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói vang lên: "Văn Minh."
Anh quay đầu lại, nhìn thấy Cố Vân Tương đang mỉm cười nhìn mình.
"Cậu lại đây, tôi vừa lúc có việc muốn nói với cậu."
Chỉ một câu nói này đã thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người trong nhà ăn.
Chu Đĩnh và Giản Văn Minh, cuối cùng cũng xuất hiện chung một khung hình sao?
Thật ra, ngay từ khi Chu Đĩnh bước vào nhà ăn, mọi người đã không thể ngăn được sự tò mò của mình.
Không có cách nào khác. Sự kiện Giản Văn Minh bị vả mặt đầy kịch tính đã trở thành một trong những tình huống xấu hổ nhất của giới giải trí. Nó không chỉ gây bão trong cộng đồng mạng mà còn khiến không ít người tò mò về cuộc gặp gỡ này.
Hiện giờ, hai người trong cuộc cuối cùng cũng gặp nhau ngoài đời thực. Cặp đôi này, nếu không cẩn thận, rất có thể sẽ dễ dàng lên hot search ngay lập tức.
Tới gần một chút, biết đâu lại được ngày nào cũng lên hot search.
Giản Văn Khê suy nghĩ một lúc, rồi dưới sự chú ý của mọi người, anh bưng khay đồ ăn đi qua. Các camera đi theo các vị cố vấn ngay lập tức hướng máy quay về phía anh.
Chu Đĩnh ngẩng đầu lên, ánh mắt chăm chú nhìn anh.
Giản Văn Khê nhìn lại Cố Vân Tương, nhẹ nhàng gọi: "Anh Vân."
Cố Vân Tương mỉm cười, như đang đùa nói: "Văn Minh, đợi lát nữa khi thu hình, đừng tranh người với tôi nhé."
Trương Tư Hằng và những người khác bật cười, Giản Văn Khê cũng chỉ cười nhẹ một chút, đáp: "Anh Vân muốn chọn ai vậy?"
Cố Vân Tương sửng sốt một chút, nụ cười thiếu chút nữa tắt hẳn.
Đây là đang khiêu khích sao?
Hắn ta nhìn "Giản Văn Minh", người vẫn cười nhưng ánh mắt lạnh lùng, không có chút ấm áp nào.
Cảm giác này khiến hắn ta nhớ lại những ngày trước, khi ấy hắn ta còn thấy cậu ta thẳng thắn, đơn giản, xúc động. Nhưng giờ đây, cậu ta giống như một tảng băng, cả người bị vây trong lớp băng không thể nhìn thấu.
Cố Vân Tương cười cười, đáp: "Chỉ đùa một chút thôi, sao cậu lại nghiêm túc vậy."
Miêu Lật cười hỏi: "Hai người cùng công ty, khi chọn đồng đội có phải sẽ tránh nhau không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!