Chương 136: Chúc cho người hữu tình trên đời đều có thể nên duyên vợ chồng

Sau khi Giản Văn Minh và Hề Chính công khai chuyện tình cảm, họ đã phải đối mặt với không ít áp lực từ dư luận.

Tuy nhiên, cả hai đều là kiểu người không bận tâm đến ánh nhìn của người khác nên cũng chẳng mấy để bụng.

Người cảm thấy khó chịu nhất lại chính là bà Hề.

Bà bực mình vì hai lý do. Thứ nhất là những lời đồn thổi bên ngoài nghe rất khó lọt tai. Dù họ đã giải thích ra sao, vẫn có những kẻ lắm lời, cứ thích dựng chuyện, thêu dệt về mối quan hệ giữa Hề Chính và hai anh em nhà họ Giản.

Thứ hai, bà phát hiện ra... mình không quản nổi Giản Văn Minh.

Giờ thì bà mới thấy... Giản Văn Khê thật ra vẫn dễ chịu hơn! Tuy mối quan hệ giữa hai người cũng chẳng thân thiết gì, nhưng Văn Khê ít ra còn biết kính trên nhường dưới. Dù có lạnh nhạt, y vẫn cư xử lễ phép, nói năng chừng mực. Còn Giản Văn Minh thì hoàn toàn trái ngược.

Cậu ta đúng là làm gì cũng theo ý mình, chẳng thèm đếm xỉa đến cảm xúc của bà.

Điều khiến bà ấm ức nhất là... con trai bà lại mê mệt cậu ta như vậy.

Tiền Oánh Oánh vẫn như cũ, cứ hay lui tới nhà họ. Có lần, cô ta vô tình chạm mặt Giản Văn Minh. Cậu chẳng hề kiêng nể, nói thẳng một trận, khiến Tiền Oánh Oánh tủi thân đến bật khóc:

"Tôi đã dứt bỏ tình cảm với A Chính từ lâu rồi. Chẳng lẽ tôi không thể đến thăm dì được sao?"

Tiền Oánh Oánh nước mắt lưng tròng, trông đáng thương như cánh hoa lê đẫm mưa.

"Được thôi." Giản Văn Minh đáp. "Cô có thể đến. Cô đến thì cứ đến, tôi mắng thì cứ mắng. Cô có tự do của cô, tôi cũng có tự do của tôi."

Bà Hề không nhịn được, lên tiếng trách: "Oánh Oánh là khách của tôi, sao cậu có thể nặng lời như vậy?"

Giản Văn Minh quay sang nhìn bà: "Vậy ngài nghĩ sao?"

Bà Hề lập tức nghẹn lời, không nói được gì.

"Tôi không định chuyển về sống chung. A Chính nói tôi không thể cứ ở với ngài mãi như vậy được, như thế sẽ không tốt cho ai cả. Nên từ nay, mỗi cuối tuần tụi tôi sẽ về, ở lại hai ngày. Chúng tôi yêu nhau thật lòng, còn sống chung được hay không... thì cũng tùy vào cách ngài cư xử."

Nhắc tới Hề Chính, bà Hề liền chột dạ.

Bởi trước đó, Hề Chính đã nghiêm khắc nói chuyện với bà một lần rồi.

Thật ra, bà cũng thấy Hề Chính nói rất có lý. Điều khiến bà bực bội nhất chính là cảm giác mình đã thua cuộc trước Giản Văn Minh, cảm thấy mất mặt, không biết sau này phải sống chung với cậu ta như thế nào, nên trong lòng sinh ra không cam tâm.

Bà nhẹ nhàng tiễn Tiền Oánh Oánh ra về, nhưng càng nghĩ càng tức.

Có lẽ Giản Văn Minh biết bà đang không vui, nhưng có lẽ vì muốn thay anh trai trả đũa, nên cậu nhất quyết không chịu nhượng bộ, cứ cố ý làm bà tức giận.

Bà Hề ở nhà khóc một trận.

Khi ông Hề về đến nhà, thấy mắt bà sưng đỏ liền hỏi chuyện. Bà lập tức trút hết bực dọc lên ông.

Nghe xong, ông Hề cau mày nói: "Bà càng lớn càng hồ đồ đấy à? Gốc rễ vấn đề không nằm ở Giản Văn Minh hay Tiền Oánh Oánh, mà là ở cậu con trai cưng của bà kia. Chính nó mới là người bà nên quan tâm và để ý. Bà cứ đối đầu với nó như thế thì được ích gì? Đừng để đến lúc nó cũng chán ngán bà, lúc đó có khóc cũng chẳng ai thương."

Nghe đến đây, bà Hề lại càng thấy tủi thân.

Vì bà biết... ông nói đúng.

Nhưng chẳng lẽ... bà phải chủ động xuống nước với Giản Văn Minh sao?

Như thế thì mất mặt quá.

Tôn Ngôn Ngôn cũng đến khuyên Giản Văn Minh:

"Cậu cứ đối đầu với mẹ chồng tương lai như vậy, người chịu thiệt không phải là người yêu của cậu sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!