Chương 133: Ngoại truyện Giản Văn Minh

Giản Văn Minh trở lại Hoa Thành, cả mạng xã hội liền tràn ngập lời khen ngợi. Cư dân mạng cũng liên tục kêu gọi cậu quay về.

Thực tế chứng minh rằng nửa năm cậu sống ở nước Y là một quyết định hoàn toàn đúng đắn.

Ban đầu, cậu không định trở lại Hoa Thành vì lo sợ sẽ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh trai trong giới giải trí. Chỉ đến khi Giản Văn Khê đã thật sự đứng vững, cậu mới quyết định trở về.

Khác với Giản Văn Khê, Giản Văn Minh không có quá nhiều tham vọng trong sự nghiệp. Với cậu, chỉ cần kiếm đủ tiền để ăn chơi, hưởng thụ là đã thấy hài lòng.

"Nếu em không muốn làm việc thì thôi, không cần làm cũng được." Hề Chính nói. "Trong nhà mình có một người cuồng công việc là đủ rồi. Cả hai mà đều bận rộn thì sống sao nổi. Tôi lo kiếm tiền, em cứ việc tiêu tiền. Tôi kiếm tiền cũng không thấy mệt."

Với những gia đình bình thường, công việc và sự nghiệp là điều vô cùng quan trọng. Từ bỏ sự nghiệp vì gia đình là điều mà phần lớn người thông minh đều không lựa chọn. Bởi phụ thuộc vào chồng thì dễ đánh mất địa vị, còn sống dựa vào vợ thì dễ mất đi lòng tự trọng.

Nhưng với những gia đình trâm anh thế phiệt như họ, chuyện có đi làm hay không thật ra không quá quan trọng. Quan trọng nhất vẫn là bản thân cảm thấy hứng thú và sống vui vẻ.

Làm bạn đời của Hề Chính, điều quan trọng không phải là có một sự nghiệp rực rỡ, mà là chính bản thân đủ thú vị. So với việc trở thành người thành công ngoài xã hội, thì trở thành người duy nhất khiến đối phương không thể rời mắt mới là điều quý giá hơn cả.

Huống chi, hiện tại nhà họ Giản cũng đâu thiếu tiền. Dù là Giản Văn Khê hay bố mẹ Giản, điều họ mong mỏi nhất ở Giản Văn Minh chính là cậu có thể sống thoải mái, tự do.

"Con muốn làm gì thì cứ làm, chơi giỏi cũng là một loại bản lĩnh mà." Đó là lời bố Giản từng nói với cậu. Họ vất vả kiếm tiền chẳng phải cũng chỉ để con cái được sống theo ý mình, làm điều mình yêu thích hay sao.

Thậm chí, đôi lúc họ còn thấy Giản Văn Khê quá vất vả. Nhất là khi anh đóng bộ phim cổ trang gì đó về vương triều, thường xuyên chỉ ngủ ba, bốn tiếng mỗi ngày. Khổ sở đến vậy, liệu có đáng không? Nhưng vì Giản Văn Khê thực sự yêu công việc, đây là điều anh muốn làm, nên với tư cách là bố mẹ, họ cũng không can thiệp.

Trước đây, Giản Văn Minh ở nước Y tham gia đua xe địa hình. Một mình cậu lái xe băng qua sa mạc và vùng hoang dã. Hề Chính ngồi trong văn phòng xem lại video cậu đăng, mê đến mức không rời mắt được.

Kỹ năng lái xe của cậu đã đạt trình độ chuyên nghiệp. Ước mơ hiện tại của Hề Chính là có thể gác lại công việc một thời gian, cùng Giản Văn Minh đi du lịch đâu đó.

Cuộc sống của hắn vốn bị công việc lấp đầy, ngày ngày đều đều, bận rộn đến mức chẳng có lấy một chút biến động. Trong khi đó, Giản Văn Minh lại sống tự do, sôi nổi khiến hắn thật sự ngưỡng mộ.

Có lẽ vì cuộc sống của Giản Văn Minh quá rực rỡ, bạn bè lại nhiều, nên đôi khi, Hề Chính cũng không tránh khỏi cảm giác ghen tuông và lo lắng, sợ rằng một ngày nào đó, sẽ có người khác cướp mất cậu khỏi vòng tay mình.

Thỉnh thoảng, Hề Chính cũng tự hỏi liệu cuộc sống của mình có quá đơn điệu hay không. Ở bên một người như Giản Văn Minh, liệu hắn có khiến đối phương cảm thấy nhàm chán?

Việc Giản Văn Minh quay lại giới giải trí không phải vì cậu thấy đàn ông thì không nên tiêu tiền của bố mẹ hay người yêu, lại càng không phải để tự lập tự cường như nhiều người vẫn nghĩ. Cậu đơn giản chỉ cảm thấy, thỉnh thoảng tự mình kiếm ít tiền cũng khá thú vị.

Mục tiêu của cậu trong giới giải trí rất đơn giản. Cậu không mơ trở thành ảnh đế, cũng chẳng cần phải có tác phẩm xuất sắc. Chỉ cần thỉnh thoảng phụ giúp anh trai, góp mặt trong vài chương trình tạp kỹ, chụp ít quảng cáo là đủ.

Cậu vẫn thích cuộc sống vui vẻ, thoải mái một chút. Có rất nhiều điều cậu muốn thử trải nghiệm. Gần đây, cậu đang học lấy bằng lái máy bay, và Hề Chính còn nói: Chờ em học xong, tôi sẽ mua máy bay cho em lái.

Lần này Giản Văn Minh đến Hoa Thành cũng không định ở lại lâu, chủ yếu là đi cùng bố mẹ.

Tình cảm giữa Giản Văn Khê và Chu Đĩnh rất tốt, chuyện kết hôn cũng đã được đưa vào lịch trình. Bố mẹ Giản đến đây lần này, một là để thăm Giản Văn Khê và Chu Đĩnh, hai là để gặp mặt gia đình Chu Đĩnh. Sau khi hai bên gặp gỡ, ở lại Hoa Thành vài hôm, Giản Văn Minh liền cùng bố mẹ trở về nước Y.

"Hề Chính nói đang họp, không đến được. Anh ấy cử trợ lý đến đón chúng ta." Giản Văn Minh nói với bố mẹ.

Mẹ Giản liền bảo: "Mẹ đã nói với nó bao nhiêu lần rồi, nhà mình có tài xế, không cần phiền nó cử người tới đón đâu."

"Bố mẹ cứ cho anh ấy một cơ hội thể hiện đi." Giản Văn Minh nói.

Mẹ Giản quay sang nhìn cậu rồi hỏi:

"Dạo này con với nó tình cảm thế nào?"

Giản Văn Minh lập tức lộ vẻ ngạc nhiên, mặt đầy biểu cảm kiểu: Sao tự nhiên mẹ lại hỏi vậy?

Bố Giản tiếp lời:

"Mẹ con thấy dạo này Hề Chính có vẻ... hơi quan tâm quá mức."

Chẳng hạn như lần này bố mẹ đến Hoa Thành, Hề Chính gọi điện không biết bao nhiêu lần. Trước khi lên máy bay, nó đích thân ra tiễn. Máy bay vừa hạ cánh đã gọi. Về đến khách sạn lại gọi tiếp. Tối hôm sau, lúc cả nhà ăn cơm với bên nhà Chu, cũng gọi. Trước khi bố mẹ lên máy bay về nước Y, nó lại gọi. Giờ vừa đặt chân xuống sân bay, điện thoại lại reo lần nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!