Giản Văn Minh không có thói quen sử dụng các phần mềm trong nước, nền tảng mà anh thường dùng nhất chính là Weibo.
Tuy nhiên, anh hiểu rõ rằng cái gọi là hot search trên các ứng dụng mạng xã hội này thực sự không phản ánh một điều gì thật sự nổi bật. Trong thời đại mà tư bản chi phối, hot search mang lại danh tiếng và lợi ích kinh tế, chuyện này ai cũng biết. Chẳng có nền tảng nào lại tình nguyện trở thành nhà từ thiện cả. Do đó, gần như tất cả các hot search đều là kết quả của sự can thiệp.
Chẳng hạn trên Weibo, một phần hot search là do các ngôi sao tự bỏ tiền mua, thuộc dạng quảng bá cá nhân. Một số khác là do người khác chi tiền tạo ra, được gọi là hot search bôi đen. Ngoài ra, còn có những hot search do chính Weibo đẩy lên nhằm duy trì độ nóng của nền tảng.
Những hot search gần đây liên quan đến anh chính là ví dụ điển hình của việc này.
Đương nhiên, họ không làm điều đó vì muốn tốt cho anh. Chỉ đơn giản là vì gần đây giới giải trí không có tin tức gì đáng chú ý, mà chuyện lùm xùm của anh lại đang là tâm điểm được nhiều người quan tâm.
Khi xem qua một vài lần, Giản Văn Khê nhận ra rằng các bình luận bên dưới các hot search liên quan đến anh hầu như chẳng có câu nào tử tế. Vì phần lớn nội dung không đúng sự thật, điều này càng khiến cư dân mạng phẫn nộ. Cuối cùng, Giản Văn Khê quyết định không đọc gì nữa, đơn giản là bỏ qua tất cả.
Chờ đến khi mình có thể quay ngược tình thế và làm chủ tình hình, khi đó xem lại cũng chưa muộn.
Tiết mục mà họ tham gia yêu cầu quay kín, toàn bộ quá trình phải cắt đứt liên lạc. Dù sẽ có vài lần nghỉ giữa chừng, nhưng tất cả thiết bị liên lạc đều bị thu giữ. Giản Văn Khê nghĩ đến việc mình vẫn còn bạn bè và người thân ở nước Y, không thể để mất liên lạc, nên quyết định đưa điện thoại của mình cho Giản Văn Minh giữ hộ.
Hai anh em xem như trao đổi điện thoại với nhau.
"Mật mã là sinh nhật của em."
Giản Văn Minh nhận lấy, liếc nhìn qua: "Anh đã xóa hết những thứ cần xóa rồi chứ?"
Giản Văn Khê thản nhiên đáp: "Điện thoại của anh không có gì cần giấu."
"Phim đen có không?" Giản Văn Minh cười hỏi.
Ngẩng đầu lên, cậu liền bắt gặp ánh mắt không mấy dễ chịu của Giản Văn Khê, vội vàng giơ hai tay đầu hàng: "Em chỉ đùa một chút thôi."
Một lát sau, Giản Văn Minh không nhịn được mà bò lên ghế sô pha, nhìn sang người đang thu dọn hành lý, hỏi: "Anh, có phải anh thuộc tuýp người lãnh cảm t*nh d*c[1] không?"
[1]Lãnh cảm t*nh d*c: một trạng thái mà một người không có hoặc rất ít hứng thú với các hoạt động t*nh d*c, thường do nguyên nhân tâm lý, thể chất hoặc xã hội.
Giản Văn Khê đáp: "Em nghĩ sao?"
"Theo lý mà nói thì không. Hai ta là song bào thai, em thế này, thì anh làm sao lại vậy được."
Giản Văn Khê dừng tay, ngẩng lên hỏi: "Em như thế nào?"
Giản Văn Minh nằm dài trên sô pha, cười ranh mãnh: "Không được, em không đùa kiểu này với anh nữa. Có vẻ từ nhỏ anh đã nghiêm túc quá mức. Đùa thế này với anh, em cảm thấy kỳ quặc quá."
Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến giới tính AO, mà chủ yếu là tính cách mỗi người.
Giản Văn Khê không tiếp tục trò chuyện với cậu về chủ đề này nữa, có lẽ cảm thấy quá nhàm chán.
Được rồi, thực ra Giản Văn Minh đúng là nghĩ anh trai mình có chút lãnh cảm t*nh d*c.
Không biết có phải do tác dụng phụ của thuốc ức chế hay không.
Nằm trên sô pha, cậu nghịch ngợm lướt xem điện thoại của Giản Văn Khê, bỗng dưng thấy cái tên Hề Chính xuất hiện.
Liếc nhìn Giản Văn Khê một cái, Giản Văn Minh không kìm được sự tò mò, bấm vào lịch sử trò chuyện giữa hai người.
Kết quả khiến Giản Văn Minh phải ngạc nhiên là, trong nửa năm qua, anh trai cậu và Hề Chính chỉ trao đổi đúng bốn tin nhắn.
Tin gần nhất là của Giản Văn Khê gửi.
"Ba mẹ anh nói cuối tuần này muốn hai ta cùng nhau qua ăn cơm."
Hai tiếng sau, Hề Chính đáp lại một chữ: Ừ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!