Chương 98: Đôi Ba Chuyện Vụn Vặt

Gần đây Hứa Bạch mới biết được Phó tiên sinh nhà cậu thật sự không thể ăn cay.

Thường thường khi Phó tiên sinh vào bếp, món ăn đầy đủ khẩu vị khắp mọi miền trong nước và cả ẩm thực nước ngoài, đương nhiên không thiếu những món cay. Hứa Bạch là tín đồ của món cay, tần suất các món Tứ Xuyên, Hồ Nam xuất hiện trên bàn cơm không hề thấp, Phó Tây Đường ngẫu nhiên sẽ gắp vài đũa, thần sắc vẫn bình tĩnh như thường.

Khoảng thời gian trước, vì duyên cớ đóng phim Hứa Bạch phải đến Trùng Khánh, mà đến Trùng Khánh ngoại trừ đóng phim thì có thể làm gì? Đương nhiên là ăn lẩu!

Vừa lúc gặp Phó Tây Đường đến thăm ban, Hứa Bạch hứng chí bừng bừng kéo anh "càn quét" hết tiệm lẩu này đến tiệm lẩu khác. Từ trang hoàng tinh tế hút mắt, danh tiếng nổi bật cho đến giấu nơi góc khuất sâu trong hẻm hóc, Hứa Bạch đều không bỏ sót tiệm lẩu nào.

Nhưng lần này đi ăn, lại ăn ra cả một vấn đề.

Là một người yêu thích lẩu lâu năm, Hứa Bạch bày tỏ sự khinh thường sâu sắc với lẩu uyên ương hai ngăn, là đàn ông đích thực thì chiến với nồi nước au sôi sùng sục kia kìa

Phó Tây Đường nhắc cậu để ý dạ dày hơn, đừng ăn quá nhiều đồ cay.

Hứa Bạch sờ sờ gương mặt bóng loáng không một hột mụn của mình rồi nghiêm trang trả lời Phó Tây Đường: "Dạ dày em làm bằng thiếc"

Cho dù là dạ dày thiếc cũng không thể lung lay Phó Tây Đường, Hứa Bạch vẫn bị anh lôi đi ăn món Chiết Giang và đồ thanh đạm vài ngày. Vì thế trong lòng Hứa Bạch sinh nghi, cậu nghĩ: Lẩu ngon như vậy, Phó tiên sinh lại làm như không thấy, rõ ràng có vấn đề.

Không, không thể để lẩu bị oan khuất như vậy, cậu phải lên tiếng cho món lẩu!

Trước khi rời khỏi Trùng Khánh, Hứa Bạch vừa khoe mẽ lại lấy lòng năn nỉ Phó Tây Đường cùng cậu đi ăn lẩu thêm lần nữa. Hứa Bạch vừa ăn vừa quan sát phản ứng của Phó Tây Đường, ý đồ tìm ra manh mối từ biểu cảm trên mặt anh.

Phó Tây Đường duy trì thần sắc thản nhiên suốt bữa ăn, thong thả ung dung lau đũa trúc bằng giấy ăn, bình tĩnh thong dong nhúng thịt thả đồ ăn, từ tốn nhẹ nhàng lùa một đũa đầy tôm cho vào chén của Hứa Bạch.

Chính anh cũng ăn một ít, nhai đến là văn nhã khéo léo, sau đó uống một ngụm nước ô mai ướp lại.

Xem đến đây, Hứa Bạch cũng chưa thấy có gì không đúng. Bình thường Phó Tây Đường rất chú trọng lễ nghi khi ăn uống, dù là ở nhà hay dùng bữa bên ngoài, động tác của anh đều đạt tiêu chuẩn cảnh đẹp ý vui.

Trong lúc lơ đãng, Hứa Bạch xuyên qua lớp hơi nước dày đặc từ nồi nước sôi ùng ục thấy được vành tai Phó Tây Đường đỏ ửng. Sắc đỏ kia nhạt lắm, so với nổi lẩu đỏ au trước mặt thì nhạt hơn rất nhiều, nếu không để ý kỹ chắc chắn không thể nhìn ra.

Nhưng đỏ chính là đỏ!

Phó Tây Đường ở trên giường còn chưa từng đỏ tai, hiện tại chỉ mới ăn lẩu thôi đã biến thành như vậy, ai dám nói ở đây không có vấn đề, đánh chết Hứa Bạch cũng không tin!

Hứa Bạch bừng tỉnh ngộ, khóe miệng chậm rãi vẽ thành một nụ cười gian tà. Một tay chống má, ngón tay nhẹ bấm nhẹ gõ bên tai, cười khanh khách hỏi: "Phó tiên sinh, anh không ăn cay được đúng không?"

Nghe vậy, Phó Tây Đường nhìn cậu thật sâu, vào lúc Hứa Bạch cho rằng anh muốn phủ định, anh bày ra vẻ nhẹ nhàng hững hờ mà đáp, "Đúng là không ăn nổi"

Quả nhiên là thế, Hứa Bạch tâm bình khí hòa độc thoại nội tâm.

Vốn dĩ tiết mục ngàn năm có một "Phó tiên sinh không gì không làm được thế mà không thể ăn cay" đủ cho Hứa Bạch cười tới già, nhưng bị câu trả lời bình tĩnh nhẹ nhàng của Phó Tây Đường khiến cốt truyện tức khắc biến thành rõ ràng anh ăn cay không nổi, lại vì yêu cậu mà nhường nhịn, thiệt là cảm động cả thiên hạ.

Mà quả tình sự thật chính là vậy còn gì!

Sau khi trở về khách sạn, Hứa Bạch đè Phó Tây Đường lên cửa tặng anh một nụ hôn nồng nhiệt vị cay rát nhằm biểu đạt sự cảm động của mình.

Môi lưỡi quấn quýt, nóng bỏng si mê, là lửa cháy trên môi, là cảm tình hừng hực trong lòng em đối với người.

Vành tai Phó Tây Đường gần trong gang tấc, Hứa Bạch nhìn mảng hồng nhạt đầy tính dụ dỗ kia mà ngứa ngáy tim gan, không nhịn được cắn một ngụm. Phó Tây Đường không tránh được, chỉ phải ra vẻ hung dữ vỗ vỗ mông cậu coi như trừng phạt.

Nhưng Hứa Bạch quyết tâm hiến thân vì tình nào chịu thua, cả người nhào lên người anh, đôi mắt chỉ chọn thấy vành tai đỏ hồng của Phó tiên sinh, cười như được mùa.

Tối đó, Phó tiên sinh lạnh lùng cương quyết từ chối món tiểu xà yêu, bởi vì anh không ăn cay!

Hai – Du hồ

Mùa xuân năm thứ ba ở bên nhau, Hứa Bạch cố tình dành ra một kỳ nghỉ thật dài, đưa Phó Tây Đường và A Yên về Hàng Châu gặp cha mẹ.

Đây là lần đầu tiên Phó Tây Đường lấy tư cách bạn trai của Hứa Bạch chính thức ghé thăm, tự nhiên muốn trịnh trọng một chút, bèn lấy vài món cất giữ trong kho làm quà gặp mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!