Chương 96: Khán Giả

Suốt nửa năm sau khi công khai, Hứa Bạch liền biến mất khỏi tầm nhìn của quần chúng. Bên phía phòng làm việc phát thông báo nói rằng cậu ra nước ngoài tu nghiệp, trên thực tế là cậu lần nữa tiến vào thời kỳ ngủ đông.

Thời gian trong giai đoạn ngủ đông đối với Hứa Bạch mà nói trôi qua rất nhanh, mở mắt rồi lại nhắm mắt một hồi đã hết một ngày. Đương nhiên, cũng không phải cậu ngủ liên tục không tỉnh lại, chỉ là thời gian thức rất ngắn, chỉ kịp ăn chút gì đó, cùng Phó Tây Đường trò chuyện đôi ba câu lại thiếp đi lúc nào không hay.

Phần lớn thời gian ngủ đông Hứa Bạch đều duy trì nguyên hình và thói quen ngủ tự nhiên. Vì thế, Phó Tây Đường đặc biệt làm cho cậu một cái ổ đặt ở chỗ hứng sáng khá tốt để cậu có thể phơi nắng. 

Nhưng nết ngủ của Hứa Bạch thì xấu thôi rồi, rõ ràng ban đầu là tư thế cuộn tròn đàng hoàng, chưa được nửa ngày đã thò đầu ra khỏi ổ.

Phó Tây Đường sợ cậu bị sái cổ, lần nào cũng thế, chẳng chê phiền mà giúp cậu sửa lại, sau nữa là mở rộng chỗ ngủ. Tới lui vài lần, ổ của Hứa Bạch đã chiếm cứ hơn phân nửa căn phòng. 

Tuy là thế, Phó Tây Đường chưa từng nghĩ đến việc chia phòng ngủ.

A Yên cảm thấy tiên sinh đúng là anh hùng. Dù rằng đối phương là tiểu bảo bối mình cưng nựng trong tay, nhưng hóa thành nguyên hình vẫn là con rắn lớn tướng. Tiên sinh ngủ chung với nguyên thân xà yêu mỗi ngày mà vẫn tình thương mến thương được, quả là lợi hại.

Ban đầu khi Hứa Bạch vừa chìm vào giấc ngủ đông, A Yên rất vui sướng khi người gặp họa. Bởi điều này đại biểu cho việc trong thời gian khá dài sắp tới đây, cậu nhóc sẽ không bị nghẹn đồ ăn cho tró nữa. Nhưng chẳng đến một tuần, A Yên đã xách chiếc ghế gấp nhỏ ra ngồi trước cửa than ngắn thở dài.

"Chán chết mất thôi…"

Số 10 phố Bắc vắng đi tiểu bảo bối an tĩnh đến độ có thể nghe rõ mồng một tiếng chim sẻ vỗ cánh kia kìa.

"Haizzzz….."

Tiên sinh lại ôm tiểu bảo bối nhà mình đọc sách, Diệp Viễn Tâm vẫn miệt mài tăng ca, An Bình còn chết chìm trong mớ bài tập. Phảng phất như toàn thế giới chỉ còn lại duy nhất kẻ rảnh rỗi là A Yến, đáp lại cậu chỉ có tiếng chuyện trò rì rà rì rầm của những chú sẻ nhỏ trên hiên nhà.

A Yên nghe hiểu chuyện bọn nó tán phét ấy chứ, đơn giản là có yêu quái ở đâu đó lại đánh nhau, ai với ai đã về chung một nhà, chẳng có gì mới mẻ cả.

Anh em dây thường xuân tuy rằng cũng rỗi không thua ai, nhưng tình cảm của bọn họ khắng khít quá, suốt ngày châu đầu tán dóc với nhau. A Yên ở đó cứ như chiếc bóng đèn sáng chói.

"Haizzz…." A Yên thở dài thêm một hơi, chưa bao giờ cậu nhóc mong chờ xuân sang như bây giờ.

Cuối tuần, Phó Tây Đường có chút công chuyện phải ra ngoài, lúc về đến nhà liền thấy A Yên cắp theo Hứa Bạch đã trở lại hình dáng nhân loại phơi nắng ở sân thượng. Ước chừng Hứa Bạch vừa tỉnh không lâu, dụi mắt mơ mơ màng màng.

A Yên ngồi cạnh Hứa Bạch quơ tay múa chân nói gì đó, còn cực kỳ hào phóng mang túi đồ ăn vặt tích trữ lâu nay chia sẻ với cậu, từng gói từng gói chất thành đống như thể hận không thể dốc hết mọi thứ tốt mình có dâng lên cho cậu.

Chính là Hứa Bạch vẫn cứ mơ mơ màng màng, chỉ "Ừ ừ ừa ừa" trả lời cậu nhóc, cũng không màng đồ ăn đồ uống gì. Nhưng A Yên không để ý, chỉ cần Hứa Bạch bồi mình là tốt rồi.

Nhìn cậu nhóc cao hứng phấn chấn, Hứa Bạch cũng không đành lòng phá hỏng, chỉ cảm thấy được nắng hun ấm áp dạt dào, đầu óc cậu lại hơi lơ mơ buồn ngủ nữa rồi.

"Tiểu bảo bối này, anh ăn thử miếng n…." A Yên thấy Hứa Bạch như vậy, bèn nhét gói khoai lát vào tay cậu. Thế nhưng tiểu bảo bối không đáp lại cậu nhóc mà ngả người ngủ bất tỉnh nhân sự lúc nào không hay.

A Yên thở dài, chấp nhận số phận mà đứng dậy, toang vác Hứa Bạch về ổ. Đúng lúc này, một đôi tay nọ đón lấy Hứa Bạch trước một bước.

"Để ta"

A Yên quay đầu lại, nhìn Phó Tây Đường đầy vẻ ấm ức, "Tiên sinh ngài về rồi"

Phó Tây Đường cẩn thận để đầu Hứa Bạch dựa lên vai mình, liếc mắt qua mớ đồ ăn vặt, "Nếu người cảm thấy buồn chán quá thì đi học đi"

A Yên hốt hoảng giật mình, nhàm chán lập tức bị thổi bay không sót lại chút gì.

Chẳng được bao lâu Hứa Bạch đã tỉnh giấc, ngửi được mùi hương quen thuộc trên người Phó Tây Đường liền câu cổ anh cọ cọ thân mật.

Phó Tây Đường ôm cậu chặt hơn, một bên tiếp tục bước về phòng, một bên hỏi: "Đói bụng chưa? Có muốn ăn chút gì đó rồi mới ngủ tiếp không?"

"Không ngủ nữa…" Hứa Bạch nỗ lực mở mắt ra, ngẩng đầu bẹp một cái hôn lên cằm Phó Tây Đường rồi cười ngây ngô.

Sự thật chứng minh bất kỳ ai ngủ nhiều đều sẽ ngốc đi, yêu quái cũng không ngoại lệ.

"Được rồi, đừng quậy, em ngoan ngoãn ngủ đi" Phó Tây Đường đặt Hứa Bạch lên giường, theo đó nằm nghiêng bên cạnh, vỗ vỗ mông cậu, nhẹ giọng dỗ dành.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!