Đồ đằng , vật tổ (theo cú pháp tiếng Việt), totem (từ gốc là tiếng Anh hoặc Pháp mượn từ một ngôn ngữ của người bản địa châu Mỹ).
Nói một cách dễ hiểu thì đó là vật mà người xưa xem như là gốc gác, tổ tiên của thị tộc mình, (nhưng không nhất định phải là hình ảnh mang tính chất tiêu biểu của dân tộc).
"Từ điển tiếng Việt" của Trung tâm Khoa học Xã hội và Nhân văn Quốc gia do Nguyễn Kim Thản, Hồ Hải Thụy, Nguyễn Đức Dương biên soạn (Nxb Văn hóa Sài Gòn, 2005) giảng totem là "động vật, cây cỏ, đồ vật hoặc hiện tượng tự nhiên mà tộc người nguyên thủy coi là biểu tượng thiêng liêng của bộ tộc mình và tin rằng những thứ đó có mối liên hệ siêu tự nhiên và có sự gần gũi máu thịt".
Thương Tứ vẫn luôn chú ý động tĩnh ở hồ Bắc Hải, chờ đợi kết quả cuối cùng. Anh vốn sẽ không can thiệp vào quyết định của Phó Tây Đường. Nhưng Hứa Bạch lại tìm tới anh để dò hỏi tình huống cụ thể của mảnh vỡ.
Thương Tứ đã biết tất cả sắp đi đến kết cục rồi.
Thật ra còn rất rất nhiều yêu quái khác, đã luôn để ý tới Phó Tây Đường kể từ khi anh về nước. Bọn họ kiềm chế không quấy rầy sinh hoạt của Phó tiên sinh, nhưng đều mong chờ đợi một cơ hội để có thể đứng ra góp chút sức lực.
Khi nhóm Ảnh yêu lan truyền tin tức về hồ Bắc Hải, bọn họ đã lập tức tới đây.
Không phải họ không muốn trực tiếp lao đi tìm như Hứa Bạch, chỉ là Thương Tứ ngăn cản họ, cũng ngăn cách họ ở bên ngoài công viên. Mỗi ngày họ đành nhìn tiểu xà yêu tới tới lui lui, những yêu quái ban đầu chướng mắt cậu dần dần cũng thay đổi cái nhìn.
Yêu mà Phó tiên sinh lựa chọn, cậu ta đúng là có chỗ hơn người.
Hiện giờ Phó tiên sinh tới, Thương Tứ giải trừ cấm chế, mọi người đều tiến vào. Ven hồ, từng nhóm nhỏ các yêu quái tụ lại tổng ước chừng mười bảy mười tám yêu, hơi thở thuộc về yêu quái nồng đậm lên, đại khái có thể sang bằng toàn bộ hồ Bắc Hải.
Đây là chưa tính Thương Tứ và Phó Tây Đường.
Phó Tây Đường không nói gì một lúc lâu, mọi người đều hơi khẩn trương. Sợ anh cứ như trước nay tự mình gánh vác tất cả.
Chỉ có Hứa Bạch từ đôi tay đang giao nhau cảm giác được rung động nhen lên từ đáy lòng Phó Tây Đường.
Cậu cũng không nói gì, cậu đang đợi Phó Tây Đường tự mình lên tiếng.
Thật lâu sau, các yêu quái khác đã bắt đầu hoảng hốt, định mở miệng khuyên nhủ lần nữa, Phó Tây Đường rốt ruộc cất tiếng. Ánh mắt anh đảo qua từng gương mặt, đối chiếu với bọn họ trước kia, hơi hơi gật đầy, tựa một thân sĩ cổ xưa mà nói: "Cảm ơn."
"Không cần cảm ơn không cần, Phó tiên sinh, đây có là gì đâu." Các yêu quái xúc động cực kỳ, phảng phất như một lời khích lệ, một lời cảm tạ của Phó Tây Đường là chuyện cực độ vui vẻ trên đời.
"Đúng vậy! Chúng ta đi tìm ngay đây!"
Các yêu quái không chần chừ chút nào, ngươi đụng ta ta đẩy ngươi muốn nhảy xuống nước.
"Đứng lại hết!" Thương Tứ tức giận la lên, "Các ngươi cứ như một đám vịt bị lùa xuống hồ, sợ chưa đủ nổi bật hay sao?"
Các yêu quái sửng sốt nhìn quanh bốn phía ——— quả nhiên, đêm đã buông xuống, nhưng công viên không phải không có người tản bộ. Bọn họ ầm ĩ lộn xộn cũng không nhỏ, đã có người nhìn qua bên này.
Hồ Đào cười khanh khách đứng ra nói: "Còn không phải đang đợi Tứ gia ra tay hay sao?"
Khư Lê ngầu lòi đứng sau Hồ Đào đánh call cho bà xã, bã xã chỉ hướng đông, anh tuyệt đối không đi hướng tây. Anh em hồ lô bị bỏ lại ở nhà một cách vô tình, không cho phép đi theo quấy rối.
Thương Tứ đối với mỹ nhân thức thời như Hồ Đào vẫn rất khoan dung. Đương nhiên, Lục Tri Phi đang ở trước mặt, anh cũng không dám càn rỡ chút nào.
Chỉ thấy anh thoáng đứng thẳng người, giữa năm ngón tay tỏa ra pháp lực màu đen, nhẹ nhàng vung tay, toàn bộ thế giới lấy tay anh làm khởi điểm bắt đầu biến sắc.
Một thế giới không màu tạp, cảnh vật đều bị tước đoạt sắc màu vốn dĩ, biến thành trắng đen thuần khiết.
Du khách chung quanh cũng biến mất, thậm chí cả trời sao cũng bị che khuất, chỉ còn lại vầng trăng khuyết trên cao, rọi ánh trăng sáng tỏ giữa sương đen mờ mịt.
"Được rồi, đi đi." Thương Tứ vẫy vẫy tay, các yêu quái tản ra.
Hồ Đào cũng dẫn Khư Lê qua bên kia, theo từng tiếng nhảy ùm vào nước, ven hồ chỉ còn lại Phó Tây Đường và Hứa Bạch.
"Phó tiên sinh, em cũng đi đây." Hứa Bạch nóng lòng muốn thử.
Phó Tây Đường không đáp, Thương Tứ lại lên tiếng: "Cậu cứ ngồi xuống đi, nhiều yêu đi tìm rồi, còn thiếu cậu sao? Trông tiên sinh nhà cậu, đừng để hắn chạy lung tung khắp nơi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!