Chương 48: Trong Hồ

Đời này Phó Tây Đường hối hận nhất, không gì hơn lần đó rời nhà.

Anh chỉ đi một ngày ngắn ngủi, là qua thành thị khác xin thuốc cho Bắc Hải. Vừa hay tin dữ thì khẩn cấp quay về, thế mà người lại chẳng đợi kịp, trước một bước vội vàng dung nhập với hư không.

Anh gần như lật tung toàn bộ hồ Bắc Hải, lại chỉ tìm được một mặt dây chuyền.

Người cá trong hồ và cả Bắc Hải của anh đều không còn nữa.

Hứa Bạch nâng mặt dây chuyên, ngón tay ve vuốt lỗ khóa, khẽ hỏi anh: "Cái này không trực tiếp mở ra được sao?"

Phó tiên sinh lợi hại như vậy, Thương Tứ càng lợi hại, chẳng lẽ bọn họ không có cách mở món đồ nhỏ xíu này sao? Chi cần lấy hạt giống ra là được, bọn họ đâu để ý điếu trụy hỏng hay không mới phải.

Phó Tây Đường lắc đầu,  "Người chế tạo ra chiếc lồng sắt này gọi là Liễu Thất, tôn xưng quỷ thợ. So pháp lực với tôi, anh ta có thể thua. Nhưng tài nghệ chế tác pháp khí lại sàn sàn cùng trình độ. Thậm chí ở phương diện tùy biến linh hoạt, anh ta còn có phần hơn. Liễu Thất có lưu lại ấn ký pháp lực của mình trên chiếc lồng. Một khi có người tác động hòng cưỡng chế mở ra, nó sẽ tự hủy"

Không phải Phó Tây Đường chưa từng nghĩ tới việc dùng bạo lực mở cơ quan này. Thực tế thì biện pháp nào anh cũng đã từng xem xét qua. Nhưng Liễu Thất để lại một sự chuẩn bị quá tuyệt, căn bản không chừa bất kỳ một sơ hở cho người khác lợi dụng.

"Vậy Liễu Thất đó đâu?"

"Nghe nói cuối cùng vì muốn tạo một pháp khí xuyên thời không, anh ta đặc biệt đến Bất Chu Sơn để tìm tài liệu. Chỉ là từ đó về sau không thấy trở lại nữa."

Bất Chu Sơn? Hứa Bạch nhớ tới nội dung ghi lại trong , "Anh ta muốn tìm khối thiên thạch kia sao?"

Phó Tây Đường đáp: "Có lẽ"

"Không phải Tứ gia thể xuyên qua thời không à?"  Hứa Bạch nghi hoặc.

"Đó là thế giới trong sách. Hơn nữa chỉ có thể ngược về quá khứ, cũng không thể nhìn thấy tương lai."

Hứa Bạch tức khắc hiểu ra. Kỳ thật trong lòng cậu luôn có một thắc mắc, Thương Tứ thức tỉnh đã gần mười năm, nếu đánh thức anh ta sớm hơn, có lẽ nào số mảnh vỡ đã được gom đủ. Bây giờ nghĩ lại, Thương Tứ xuyên vào thế giới trong sách trở về quá khứ cũng có nhiều hạn chế, nếu mảnh vỡ lưu lạc ở nước ngoài, anh ta đâu thể chạy vào sách ngoại văn.

Rào cản ngôn ngữ là một thách thức lớn nha.

Ánh mắt Hứa Bạch lại quay về trên mặt dây chuyền, "Trước đây A Yên nói, ở đáy hồ Bắc Hải có một chiếc lồng sắt như thuyền lớn, bên trong nhốt người cá cuối cùng tồn tại trên thế giới. Người cá đó……. và Bắc Hải tiên sinhcó quan hệ gì với nhau ư?"

Trực giác nói cho Hứa Bạch biết Bắc Hải tiên sinh bị thương có liên hệ với chiếc lồng sắt và người cá kia.

"Ừ" Phó Tây Đường nhẹ giọng đáp, lại qua thật lâu mới tiếp lời: "Người cá đó là đồ chơi được người khác nuôi dưỡng ở đáy nước. Chủ nhân của cô ấy em cũng gặp rồi, chính là người đàn ông đánh nhau với tôi em nhìn thấy trong sách hôm đó."

Nghe vậy, Hứa Bạch có chút ngạc nhiên. Bởi vì cậu thấy người đàn ông kia rõ ràng là một yêu quái pháp lực thâm hậu, không ngờ được lại là quý tộc Mãn Thanh.

Phó Tây Đường lại tiếp tục giải thích: "Anh ta cũng không phải yêu quái. Chỉ là đi theo đường ngang ngõ tắt, cắn nuốt rất nhiều yêu lực, trở thành người không ra người, yêu không phải yêu"

Hứa Bạch líu lưỡi, một nhân loại mà có thể cắn nuốt yêu lực tới mức đánh tay ngang với Phó Tây Đường thì phải lợi hại tới mức nào cơ chứ. Nhưng chính như lời Thương Tứ nói, đây đều là chuyện đã qua, người nọ đã chết dưới tay Phó Tây Đường từ lâu.

Lúc này, ngón tay Phó Tây Đường vuốt ve lòng bàn tay Hứa Bạch, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu: "Tôi từng giết người, em có sợ không?"

Hứa Bạch chuyên chú nhìn lại anh, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Anh ta sở hữu nhiều yêu lực đến nỗi em nhận nhầm. Có thể thấy được anh ta đã giết rất rất nhiều yêu quái phải không?"

Hai người đối mặt nhìn nhau, lặng yên nghe gió đêm nhỏ nhẹ thở than.

Phó Tây Đường bỗng phát hiện ra mình sai lầm rồi. Cậu bạn nhỏ nhà anh, tâm tư thông thấu đến mức căn bản không cần anh hỏi tới vấn đề này.

"Chúng ta về thôi" Phó Tây Đường kéo tay Hứa Bạch đứng lên, "Muộn rồi, nên ăn cơm đã"

Hứa Bạch cũng không hỏi anh vì sao không mau chóng đi tìm mảnh vỡ. Hai người chậm rãi ra khỏi công viên, dọc theo con phố khắp nơi từ đầu đường tới cuối ngõ tìm quán ăn. Dù sao giờ này cũng không kịp về nấu cơm, không bằng nhân cơ hội làm một buổi hẹn hò.

Hứa Bạch thích ăn, nhưng công tác rất vội, căn bản không có thời gian sàng lựa quán, kén chọn đồ ăn ngon. May mắn là cậu có một trợ lý có tình yêu sâu đậm với mỹ thực. Tuy cậu ấy cũng không có nhiều thời gian, nhưng xem trên mạng lại biết không ít địa chỉ quán ngon.

Vì thế, Khương Sinh vừa về tới nhà đã nhận được tin nhắn từ Hứa Bạch với giọng điệu hiếm thấy một lần trong đời, rất chi là kịch liệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!