Hứa Bạch theo Phó Tây Đường rời đi từ lối thoát hiểm bên hông, Diệp Viễn Tâm đã chu đáo chuẩn bị xe cho Cữu lão gia, đậu sẵn bên ngoài khách sạn.
Trong ánh đèn mờ ảo ở hội người, có người mơ mơ hồ hồ thấy được bóng dáng Phó Tây Đường lướt ngang qua. Chỉ một thoáng kinh hồng, đã nhanh chóng rời khỏi tầm mắt.
Không người nào biết anh là ai, tới lúc nào, thần bí đến nỗi dường như chuyện anh xuất hiện chỉ là ảo giác.
Nhưng phục vụ của khách sạn rõ ràng khẳng định, Diệp tổng của Tứ Hải cung kính đưa ai đó lên xe, chứng minh Đại lão bản thực sự đã tới.
Vô số người bóp cổ tay thở dài, chỉ có Chu Tử Nghị luôn để ý Hứa Bạch, giữ vững gương mặt không biểu cảm, trong lòng yên lặng hả hê ——– Hứa Bạch, cậu cũng có ngày này.
Mà giờ phút này Hứa Bạch đang yên vị trên ghế sau với Phó Tây Đường, phát ngốc nhìn ra ngoài cửa sổ xe, thật ra lại đánh giá Phó Tây Đường được phản chiếu trên kính.
Ngắm anh tùy ý ngồi, hai chân vắt chéo, mười ngón tay đan vào nhau, mắt kính đổ bóng lên đôi mắt anh.
Cậu ngắm Phó Tây Đường qua cửa kính, Phó Tây Đường cũng đang nhìn cậu.
"Diệp Viễn Tâm nói đêm nay cậu trúng một giải lớn"
"Hả?" Hứa Bạch hoàn hồn, "Cái đó hả, dù sao tôi cũng có biệt thự riêng rồi. Có tặng tôi cũng không dọn tới ở đâu"
Phó Tây Đường không tỏ ý kiến.
Hứa Bạch nghiêm túc giải thích, "Tôi không để bụng thật mà, làm lớn chuyện khéo lại thành phiền toái cho tôi"
Hứa Bạch là người rất sợ phiền phức, cũng không thích mất thời gian đôi co, tránh rước phải phiền nhiễu. Nhưng tròng mắt vừa chuyển, bỗng dưng lại cười nói: "Diệp tổng định bồi thường cho tôi à?"
Phó Tây Đường: "Ừ"
"Vậy Phó tiên sinh thay mặt anh ta bồi thường, có được không?" Hứa Bạch thoáng dựa sát vào Phó Tây Đường một chút.
"Cậu muốn thế nào đây?" Phó Tây Đường hỏi.
"Ách….." Hứa Bạch nghĩ nghĩ, trong thời gian ngắn cũng không biết đưa ra yêu cầu gì. Trực tiếp thổ lộ? Cơ hội quá rồi, không được không được.
Lần đầu yêu đương, đối tượng lại là Phó tiên sinh, phải nghiêm túc chút, lãng mạn chút.
Không biết từ khi nào, Hứa Bạch đã rơi vào ảo giác hai người họ đang nói chuyện yêu đương.
Bỗng dưng như nghĩ tới điều gì, cậu quay đầu nhìn qua Phó Tây Đường, đôi mắt hấp háy: "Vậy Phó tiên sinh ơi, anh trả lời tôi ba vấn đề không ảnh hưởng tới toàn cục, có được không?"
"Không ảnh hưởng tới toàn cục?"
"Phải. Tôi đảm bảo là vấn đề đơn giản nhất, bình thường nhất" Hứa Bạch thậm chí giơ tay làm bộ thề. Ngoài cửa sổ xe thành thị phồn hoa, ánh đèn lộng lẫy hắt lên mái tóc nhuộm bạc của cậu, phả ra hơi thở tuổi trẻ nồng đậm.
Phó Tây Đường cũng bị phong thái này cảm nhiễm, thâm thúy trong mắt cũng nhiều hơn chút tươi tắn đầy sức sống, "Được rồi, cậu hỏi đi"
Hứa Bạch hơi hơi nghiêng đầu, cẩn thận tự hỏi, đưa ra vấn đề đầu tiên, "Anh thích màu nào?"
Phó Tây Đường hơi giật mình, lại nhanh chóng bình tĩnh đáp: "Màu đen"
"Anh thích món gì nhất?"
"Cá."
"Cỡ giầy của anh là bao nhiêu?"
"45"
"Xong rồi đó" Hứa Bạch có được đáp án, nhướng mày nhìn Phó Tây Đường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!