Giờ phút này Đỗ Trạch Vũ – từ ấy trong tôi bừng nắng hạ, mặt trời chân lý chói qua tim – bỗng như giác ngộ.
Cậu thấy Hứa Bạch nhìn Chu Tề bằng ánh mắt từ ái phi thường quen thuộc. Trước đây cậu cho rằng đó là ánh mắt thương cảm cho người thiểu năng trí tuệ, nhưng không ngờ tới nó được dùng khi Hứa Bạch bàng quan với người khác. Thì ra anh quả thực phóng khoáng như vậy.
Cậu chợt cảm thấy đỉnh đầu Hứa Bạch phảng phất như mang vòng ánh sáng thần thánh.
Chu Tề còn đang đắm chìm dưới thánh quang:!!!
Cuối cùng Chu Tề vẫn chủ động chào Hứa Bạch, Hứa Bạch nhìn cậu tràn ngập khoan dung từ ái, có muốn làm lơ cũng không được. Ánh mắt đó như muốn nói —– tới đây đi, đừng sợ, cậu cứ tới đây nào.
Quỷ quái thật.
Hứa Bạch cười đáp, lại trò chuyện vài câu với Chu Tề, sau đó cũng không nhiều lời nữa.
Chu Tề đại khái cũng thấy quá xấu hổ, tìm đại một cái cớ rồi rời đi. Chốc lát sau, Hứa Bạch nhìn thấy cậu đáp lời một đạo diễn mình từng hợp tác trước đây, trò chuyện rất vui vẻ.
Nhìn kỹ, Chu Tề đúng là rất đẹp, đạt chuẩn mỹ nam không tì vết, cũng không làm người ta có cảm giác giả trân như phẫu thuật thẩm mỹ, nét đẹp rất tự nhiên. (gốc là từ chỉ vẻ đẹp kiểu những chàng trai đẹp hơn hoa boy over flowers ấy)
"Nhìn thấy chưa, thủ đoạn giao tế của người ta mạnh hơn cậu nhiều" Chu Tử Nghị bỗng xuất hiện bên cạnh Hứa Bạch.
"Sao anh như u hồn sau lưng người khác vậy, đi lại chẳng có tiếng bước chân" Hứa Bạch ghé mắt.
Chu Tử Nghị kiềm chế xúc động muốn trợn trắng mắt, "Đây là trọng điểm hả? Trọng điểm là vừa rồi đạo diễn Phàn nói với anh, ông ấy định quay phim truyền hình lại, phim võ hiệp, kịch bản là Lâm Ung lão tiên sinh tự tay chấp bút, cậu có hứng thú không?"
"Đạo diễn Phàn? Không phải đang quay sao?" Hứa Bạch nghi hoặc.
"Thất bại rồi còn gì!"
"Ồ."
"Gửi kịch bản cho cậu ha?"
"Được đó."
Hai người dùng dăm ba câu đã quyết định xong, Đỗ Trạch Vũ bên cạnh nghe mà sửng sốt, trong lòng hâm mộ tới cực điểm. Đó là đạo diễn Phàn đó, vậy mà đã quay phim truyền hình lại rồi, không biết cậu có cơ hội tranh thủ một vai không, dù là vai phụ nhỏ thôi cũng tốt.
Hay là bây giờ đi theo Hứa Bạch lân la làm quen?
Nhưng nhớ lại trước kia ở đoàn phim hình như lúc nào mình cũng có địch ý với người ta, tuy chỉ là trừng mắt, nhưng cho đến nay cậu vẫn chưa thể tự nhiên được.
Càng muốn cái gì thì càng biệt nữu.
Lúc này Diệp Viễn Tâm lên sân khấu phát biểu, anh tự xưng là kẻ tục tằng, nhưng là một kẻ tục tằng thú vị. Lãnh đạo nói chuyện phải có giảng đạo, khoác lác khoe khoang một hơi, nói cho mọi người biết năm nay anh vẫn rất có tiền, sang năm lại càng có tiền hơn năm nay. Hơn nữa, mỗi lần anh nói chỉ gói gọn trong năm phút, khoác lác cũng phải tóm tắt đơn giản rõ ràng súc tích, level đỉnh cao.
Bởi thế ông chủ Quảng Hạ đối diện tặng anh một biệt hiệu "Diệp nhanh mồm", người đàn ông nhanh nhất giới giải trí.
Hứa Bạch thật sự rất nghi ngờ có phải ông chủ Quảng Hạ cả ngày rỗi việc, ngồi miết trong phòng suy nghĩ biệt danh cho Diệp Viễn Tâm hay không?
Giật mình hoàn hồn lại, Diệp Viễn Tâm bỗng dưng điểm danh Hứa Bạch, khen lấy khen để một thôi một hồi.
Mọi người sôi nổi nhìn qua, mặc kệ trong lòng nghĩ thế nào, trên mặt vẫn là mỉm cười, vỗ tay không ngừng.
Hứa Bạch bất đắc dĩ mà cười cười, làm một tư thế buông tay. Vừa không khiến người khác nghĩ cậu kiêu căng, cũng không khiêm tốn quá đáng.
Chu Tử Nghị bên cạnh bình tĩnh nhỏ giọng: "Đây là cháu ngoại trai cho cậu mặt mũi đấy à, đưa cậu lên đầu bài, Cữu lão phu nhân."
Hứa Bạch: "Bát tự còn chưa có đây này"
Chu Tử Nghị: "Cậu theo đuổi người ta thật hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!