Hứa Bạch cầm mắt kính đứng ở một bên, lặng yên nghiêm túc ngắm Phó Tây Đường phô diễn trù nghệ. Không khí dần được lấp đầy bởi mùi thức ăn hấp dẫn, lại thoang thoảng chút mờ ám như có như không cứ liên tục trêu ghẹo thần kinh Hứa Bạch không thôi.
Cậu quả thật không nghĩ ra được, chẳng qua chỉ là gỡ kính hộ anh ấy thôi, có gì mà phải mặt đỏ tim đập chứ. Còn chưa đến nước ta cùng quân trút bỏ xiêm y cơ mà.
Từ đằng xa A yên đã nghe được mùi thơm mà lần tới phòng bếp, cậu nhóc nép bên cửa, cắn một viên kẹo hồ lô hồng hồng dao dác ngó vào trong. Cái mũi nhỏ khịt khịt, cậu nhóc liền đoán ra tiên sinh nấu món gì ngay. Y ta hỏi Hứa Bạch bằng vẻ mặt cực kỳ khó hiểu: "Không phải cậu không thích ghen sao? Khoai tây sợi chua cay toàn là dấm á nha."
Hứa Bạch quay đầu đáp đến là đúng lý hợp tình: "Tôi không thích dấm, nhưng dấm của khoai tây sợi chua cay thì không tính nha."
Cách nói này giống y như "Tôi không phải đồng tính luyến ái, chỉ trùng hợp thích một người đàn ông thôi hà". Hoàn toàn lột tả rõ nét cái gọi là trăm phần không biết xấu hổ.
A Yên nhướng mày, "Vậy cậu ăn được ớt xanh xào khoai tây sợi luôn ha?"
Hứa Bạch cũng nhướng mày theo, "Tôi không thích ăn ớt xanh nha."
"Cậu cũng đâu thích dấm."
"Nhưng thích khoai tây sợi chua cay."
A Yên đành chấp tay đầu hàng vô điều kiện. Dấm khoai tây sợi cua cay chắc chắn chính là đồ yêu diễm đê tiện quyến rũ người u mê mất trí.
"Mâm." Phó Tây Đường duỗi tay.
Hứa Bạch ngẩn người, nhưng lập tức phản ứng lại ngay, cầm mâm đưa tận tay anh. Mà dây thường xuân em còn đang ân cần chuẩn bị dâng mâm cho tiên sinh thì ấm ấm ức ức quấn mình lên vòi nước, bày ra dáng vẻ ta đây nhìn hết thảy trước mắt mà lòng này chết lặng.
Thật kỳ lạ đó đa, cảm giác như chỉ có riêng mình cố tình bị ngăn cách ở bên ngoài, dây thường xuân ta đau lòng, trống vắng, lạnh lẽo quá đi.
Cuối cùng một bàn tiệc lớn sáu mặn một canh, chay mặn kết hợp cũng đã nấu xong.
Hứa Bạch hỗ trợ dọn đồ ăn ra bàn, sắp xếp xong chén đũa ngồi vào chỗ thì đã đói không chịu nổi. Trời biết từ đêm qua tới giờ cậu mới ăn có một chút, giờ thấy thịt thiếu điều chỉ muốn gắp bỏ ngay vào miệng nuốt trọng luôn.
Nhưng tay cậu vừa nhấc đũa lên đã bị Phó Tây Đường đè lại.
"Uống canh trước đã."
Dứt lời, Phó Tây Đường lướt nhìn anh em hồ lô trên đỉnh đầu A Yên: "Gỡ tổ chim của ngươi xuống."
Anh em hồ lô có vẻ rất thích mái tóc xoan tự nhiên của A Yên, mềm mại, nhuyễn mịn, đặc biệt thích hợp để làm tổ. Nhưng tiên đã sinh có lệnh, A Yên liền xách cả đám đặt lên mâm rồi đổ một ít salad rau dưa cho bọn nhóc.
Thật ra mấy đứa nhỏ Ảnh yêu này đều không nhất thiết phải ăn uống, phần lớn dựa vào hút pháp lực hoặc sinh khí của trời đất mà lớn lên.
Hứa Bạch liếc nhìn chén canh, bên trong là cá trích hầm, nếu cậu nhớ không lầm thì hình như nó có công dụng dưỡng dạ dày. Hứa Bạch không khỏi tự hỏi có phải Phó tiên sinh đặc biệt làm cho mình hay không.
Cậu bình tĩnh múc một chén canh, lại bình tĩnh uống, ánh mắt thi thoảng đảo đến Phó Tây Đường, thưởng thức dáng vẻ ưu nhã trên bàn ăn của anh. Một chén canh xuống bụng, dạ dày liền cảm nhận được ấm áp. Cơm canh mỹ vị, Phó tiên sinh mỹ cảm, cả người Hứa Bạch như được ngâm trong suối nước nóng, phút chốc đã thoải mái cực kỳ.
Sau đó vừa ngẩng đầu đã phải sửng sờ trước cảnh một phần ba bàn đồ ăn anh dũng ra đi.
A Yên!!!!!!!!!!!!! Hứa Bạch bình tĩnh hòa nhã uống hết ngụm canh trong chén, lại nhẹ nhàng thản nhiên gắp một đũa xương sụn lớn nhất, món mà đáng ra nên nhai rôm rốp như đậu giòn mới rang lại được cậu nhấm nháp từ tốn tới khó tin.
Đã thế cậu còn ra vẻ ta đây giữ phong thái cao sang, chu toàn lễ nghi cơ bản, một âm thanh "rột rạt" khi nhai cũng không có, làm A Yên lần nữa đầu hàng vô điều kiện.
Cậu nhóc nhường phần còn lại trên dĩa cho Hứa Bạch, chuyển hướng qua gắp một đũa nẫng hơn phân nửa dĩa thịt.
Ta hận. Hứa Bạch tâm bình khí hòa đắm chìm trong nỗi hận thua trận tranh cướp đồ ăn.
Sau bữa cơm, A Yên liền bị bắt đi rửa chén, Hứa Bạch ăn no căng bụng dắt chó tản bộ ngoài vườn hoa. Thời điểm này cậu tuyệt đối không được phép béo dù chỉ là một chút, bằng không hiệu quả thị giác kém đi, chắc chắn cậu sẽ phải hứng chịu cảnh Diêu Chương mắng té tát như bắn rap diss. (cẩu huyết lâm đầu)
Là một diễn viên, cậu buộc phải khống chế thể trọng cho tốt, làm không được thì cuốn gói về quê lội ruộng cho xong ——
- đây là trích nguyên văn lời Diêu Chương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!