Chương 29: Ca Hát

Mặc kệ nói thế nào, cuối cùng Hứa Bạch và Khư Lê cũng trao đổi số wechat.

Hứa Bạch xem như hoàn toàn rõ ràng, Khư Lê chỉ quát tháo ở ngoài miệng, chưa từng có ác ý với cậu hay với Phó Tây Đường. Nếu nhất định phải dùng một câu để khái quát anh, thì hẳn là người đàn ông cuồng ghen đã kết hôn có phẩm vị độc đáo, phong cách lẳng lơ, cực độ sợ chó.

Đại khái cũng vì nguyên nhân như thế, Phó tiên sinh chưa từng để bụng chuyện của Khư Lê, thậm chí còn nghĩ ra chiêu độc hại như "Đóng cửa thả chó".

Nhưng chân chính khiến Hứa Bạch ngạc nhiên là bảy anh em hồ lô đúng là fan của cậu, khi cậu đối mặt với bọn trẻ đang hưng phấn cũng không tránh khỏi phải chạmi mặt với phụ huynh của fan, thực sự có hơi bối rối.

Khư Lê nói bảy anh em hồ lô theo họ mẹ, đặt là Hồ Nhất Nhị Tam Tứ Ngũ Lục Thất. Sỡ dĩ trở thành fan của Hứa Bạch vì cậu từng quay một bộ điện ảnh võ hiệp, đóng vai một đại hiệp võ công cái thế, phong lưu phóng khoáng, tên là Hồ Bát.

Nó làm cho bảy anh em hồ lô vững tin rằng mình chính là nhân vật chính trong , một ngày nào đó sẽ nghênh đón sự lột xác hoa lệ. Bởi vì bọn nó có một người anh em tên Hồ Bát! Là một đại hiệp hiên ngang lợi hại!

"Phốc…." Hứa Bạch đang ăn thiếu chút nữa phun vào mặt Khư Lê.

Khư Lê ghét bỏ mà rút khăn giấy ra che trước mặt, "Đoạn thời gian đó bọn nó ngày nào cũng ngâm mình ở rạp chiếu phim, cầm theo tấm bảng, gặp yêu sẽ giơ lên nói Hồ Bát là anh em của bọn nó, ta cũng không biết mình còn sinh được đứa con trai như cậu."

Hứa Bạch: "……."

"Con ta mà coi trọng Phó Tây Đường, chỉ sợ ta có chết cũng bật dậy sống lại tám trăm lần!" Khư Lê nói, lại bắt đầu lạnh lùng trừng mắt, mỗi một lỗ chân lông nếu viết hai chữ ghét bỏ.

Hứa Bạch nhịn không được hỏi: "Vì sao? Vì Phó tiên sinh cầm tín vật đính ước của anh và Hồ tiểu thư à?"

Nói tới đây, Khư Lê liền nổi điên.

"Hừ, cậu thì biết gì? Ngày đó ta chặn đường bởi vì anh ta thiếu ta. Năm đó ta thách anh ta một trận chiến xóa bỏ toàn bộ ân oán tình thù, kết quả anh ta dám thả bồ câu. Chờ khi ta tìm tới cậu biết anh ta đang làm gì không? Anh ta đánh mạt chược!" (thất hẹn, xù kèo, bùng)

"Ta ở trên thành hứng nửa đêm gió lạnh! Anh ta lại dám ở đó chơi mạt chược!"

"Bệnh tâm thần mà!"

Hứa Bạch không biết Khư Lê đang mắng ai "bệnh tâm thần", chỉ biết là rất buồn cười, không nhịn được muốn bật cười thành tiếng.

Sao mà buồn cười thế cơ chứ.

"Phó tiên sinh………. Thực sự sẽ chơi mạt chược à?" Hứa Bạch nhiều lần nghe từ "mạt chược", nhưng tới nay vẫn không tin được đại lão gia thanh quý như Phó tiên sinh, sẽ ham thích đối với mạt chược.

"Ừ." Khư Lê tỏ vẻ khinh thường.

Anh em hồ lô vẫn nhiệt tình nhảy tới nhảy lui trước mặt Hứa Bạch, bắt lấy cơ hội nhào vào ngực cậu, chẳng thèm quan tâm cha mình đang làm gì.

Khư Lê tức giận không nhẹ, một tay xách anh em hồ lô lên, "Về nhà, xem cha xử lý mấy đứa như thế nào."

Khư Lê nói đến là đến, nói đi là đi, như mưa rào sấm chớp mùa hè, làm người ta khó năm bắt.

Hứa Bạch tiếp tục ăn cơm, ánh mắt thoáng nhìn di động đang mở giao diện trò chuyện với Phó tiên sinh, không khỏi rơi vào trầm tư. Lát sau, trong đầu chợt lóe lên, cậu nhanh chóng gõ ra một hàng chữ.

Knoxville ngày mai: Vừa rồi Khư Lê nói chuyện phiếm với tôi, anh ta nói Phó tiên sinh anh rất thích chơi mạt chược.

Xem đi, đã dời được đề tài, lại khéo léo đưa ra nghi hoặc của mình, quá hoàn mỹ.

Lần này Phó Tây Đường trả lời rất nhanh.

Phó tiên sinh: Rảnh rỗi sẽ đánh.

Knoxville ngày mai: Anh bạn Cố Tri của tôi cũng thích chơi mạt chược, nói là giúp tìm linh cảm viết nhạc.

Phó tiên sinh: Bài hát ở cục cảnh sát lần trước là cậu ta viết?

Knoxville ngày mai: Đúng vậy, tên là . Bài hát rất có ý tứ phải không? Cố Tri thật ra là người rất tài hoa, chỉ là chưa gặp được cơ hội tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!