Hứa Bạch còn không biết mình đã vô tình quẹt mặt, tiết kiệm một khoản cho đoàn phim. Bên trong phòng riêng của nhà hàng, ông chủ và bếp trưởng xuyên qua cửa sổ hình thoi trên tường trộm nhìn Hứa Bạch càng lúc càng xa, khe khẽ nói nhỏ.
"Anh nói chúng ta làm vậy, Phó tiên sinh có cao hứng không?"
"Chắc chắc có!"
"Vậy ngài ấy sẽ khích lệ chúng ta sao?"
"Có muốn ngài ấy ban cho cậu một đóa hoa đỏ thẫm không?"
"Được đó được đó!"
"Mơ đẹp quá!"
"…."
Cùng lúc đó ở phố Bắc, Hứa Bạch một mình tản bộ dưới tán đa không tính là rộng lớn, bên chân còn có mấy ảnh yêu đang cãi nhau ầm ĩ.
Có lẽ là uống vào chút rượu, đầu óc Hứa Bạch hoạt động hơi chậm. Cậu vừa đi vừa xem di động, mạch não một vòng lại một vòng vẫn chưa thông suốt, tin nhắn đã gửi đi.
Knoxville ngày mai: Phó tiên sinh, anh ăn cơm chiều chưa?
Tạch, mạch não vận hành xong, đã online.
Hứa Bạch nhìn tin nhắn, hơi hối hận gãi gãi đầu. Giờ đã là chín giờ tối, có ai chưa ăn cơm chiều đâu. Đều tại rượu hết, Chu Tử Nghị có nói tửu phẩm của cậu rất tốt, chỉ cần có chút men say sẽ hỏi người khác muốn ăn cơm hay không.
Cứ như cậu muốn mời khách.
Hứa Bạch muốn thu hồi tin nhắn, còn chưa kịp ấn xuống, Phó Tây Đường đã trả lời rồi.
Phó tiên sinh: Cậu còn chưa ăn?
Knoxville ngày mai: Ăn rồi. Tôi tưởng anh còn đang ở trên đường, bỏ lỡ giờ cơm.
Hứa Bạch tự tìm lý do hoàn mỹ cho mình, không ngờ Phó Tây Đường lại gửi một tấm ảnh qua. Trong ảnh tuy không tới mức mãn hán toàn tịch, nhưng cũng rực rỡ muôn màu, cái gì cần có đều có. Bàn sứ hoa văn áng mây tinh xảo, trang trí cánh hoa, phẩm chất đồ ăn rõ ràng không thuộc về của nhân loại, không món nào không phô bày rõ vẻ không tầm thường.
Trong ảnh có đôi tay của Phó Tây Đường, cho nên người chụp chắc là A Yên.
Knoxville ngày mai: Phó tiên sinh, anh ở đâu vậy?
Phó tiên sinh: Toa xe Bắc Quốc.
Knoxville ngày mai: Là đoàn tàu yêu quái kia sao?
Phó tiên sinh: Ừ.
Hứa Bạch nhớ tới trước kia đọc được lời giới thiệu trên diễn đàn, đoàn tàu Bắc Quốc là một chuyến tàu chuyên dụng cho yêu quái được đưa vào hoạt động từ ba năm trước. Lần này đoàn tàu xuất phát từ cổng Tây Bắc Kinh, chạy đến Thanh Hải, trạm cuối là hồ trung ương Thanh Hải.
Nghe nói ở đó có đảo nhỏ đẹp như chốn bồng lai tiên cảnh. Khoảnh khắc trận pháp xe lửa màu xanh xuyên qua hai giới nhân yêu, chiêm ngưỡng phong cảnh Bắc Quốc rồi xuyên qua biển, cuối cùng tiến vào hòn đảo ngăn cách với thế nhân, lại đem phong cảnh trên đảo quay về nhân gian.
Nghe nói đoàn tàu lần này do nhóm đại yêu hợp lực làm ra, lấy lý do "Khai phá du lịch kiểu mới" đưa lên trên phê duyệt. Hấp dẫn các yêu quái nước ngoài tới mua mua mua, thúc đẩy tăng trưởng GDP, nâng cao quốc uy, mọi thứ của đoàn tàu lần này đều quý chết yêu.
Cũng có tin bên lề nói người đứng đầu đề án, cũng chính là vị lợi hại nhất Yêu giới hiện giờ, kỳ vọng ban đầu vốn chỉ là vì tạo niềm vui cho vị kia nhà mình.
Mà kệ ước nguyện ban đầu có thế nào, đoàn tàu lần này xác thực rất hấp dẫn. Hứa Bạch từng nghĩ khi nào rảnh sẽ đi một lần coi như lữ hành, ai ngờ tới giờ cũng chưa thành.
Giờ khắc này nhìn ảnh chụp Phó Tây Đường gửi, Hứa Bạch hơi hâm mộ.
Cậu vô thức ngừng lại, dựa vào giá treo hoa thân leo bên đường, nghiêm túc nhắn tin với Phó Tây Đường. Hai Ảnh yêu nho nhỏ nhảy nhót bên chân cậu, cực kỳ cố chấp muốn nhảy cao cho bằng chiều dài ống quần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!