Chương 24: Tình Địch

Bị gỡ xuống chính là bài viết đang được thảo luận tới dầu sôi lửa bỏng kia. Hứa Bạch đợi thêm mấy phút, thấy không có bài mới được đăng, hiểu ra đây là quản lý viên ra tay đè xuống.

Là Phó tiên sinh yêu cầu sao?

Hứa Bạch nghĩ như vậy, muốn chứng thực với Phó tiên sinh lại không dám đi hỏi.

Anh em dây thường xuân mỗi ngày ăn không ngồi rồi ghé mình trên đầu tường tán dóc tò mò tới tìm Hứa Bạch chứng thực, anh anh em em khoa tay múa chân một hồi ——

- Ảnh yêu nói anh và tiên sinh là một đôi, có thật không vậy?

Hứa Bạch xấu hổ lại không thất lễ mà lắc đầu, hai anh em này khoa tay múa chân – thể hiện tình yêu là được rồi, lại còn mi mi nhau làm chi? Không đứng đắn quá rồi.

Bạch Đằng nối bước nhắn tin an ủi, Hứa Bạch cũng không hiểu sao tên này lại chạy vào danh sách bạn tốt của mình.

Bác sĩ Bạch tay thần lòng dạ hiểm độc: [vĩnh kết đồng tâm. jpg]

Knoxville ngày mai: ………….

Bác sĩ Bạch tay thần lòng dạ hiểm độc: Các cậu đụng tới Hỗn Thế Ma Vương Khư Lê? Cậu không biết hả, Ảnh yêu truyền tin còn nhanh hơn weibo, giờ yêu quái toàn thành đại khái đều biết cậu có người yêu rồi.

Bác sĩ Bạch tay thần lòng dạ hiểm độc: Khư Lê đã đăng lên vòng bạn bè, nói hai người ấp ấp ôm ôm không biết xấu hổ, nếu không phải anh ta nhảy núi Côn Luân tự sát tức thì. Đại yêu quái đều bấm thích hết.

Knoxville ngày mai: …………

Hứa Bạch đỡ trán ngã ngửa vào sofa, lát sau cậu trở mình ghé vào gối trả lời lại một câu.

Knoxville ngày mai: Tới mức đó sao? Tới mức đó sao?

Bác sĩ Bạch tay thần lòng dạ hiểm độc: Đó là Phó tiên sinh, cậu biết có bao nhiêu người muốn trích đóa hoa này không? Chúc mừng cậu có một biệt hiệu mới, "Hái hoa đạo tặc".

Trộm em gái anh.

Hứa Bạch ném điện thoại qua một bên, hoàn toàn không muốn nói tiếp.

Khi Phó Tây Đường từ trên lầu đi xuống, Hứa Bạch đã như không xương cốt nằm liệt trên sofa xem kịch bản, vạt áo sơ mi nhấc lên một đoạn làm hở rốn.

Cậu bạn nhỏ có một cái rốn không biết kiềm chế, lần nào cũng tùy tiện lộ ra.

Phó Tây Đường nhịn không được đi tới, sửa vạt áo ngay ngắn lại cho cậu.

Hứa Bạch đọc kịch bản tới nhập tâm, bỗng dưng phát hiện có người đụng vào làn da trên bụng, đột ngột ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt thâm thúy giấu sau cặp kính của Phó Tây Đường, còn có xích bạc đung đưa rồi đung đưa.

"Coi chừng cảm lạnh" Phó Tây Đường tự nhiên thu tay lại, ở góc độ Hứa Bạch không nhìn tới, lặng lẽ vuốt ve ngón tay.

Hứa Bạch vội vàng ngồi đoan chính lại, kéo vạt áo sơ mi xuống rồi xuống, xấu hổ thực sự, "Phó tiên sinh anh chưa ngủ à?"

"Ừ." Phó Tây Đường nhìn lướt qua tập kịch bản, thấy kiểu chữ tiểu học rậm rạp trên đó, không tỏ ý kiến.

Hứa Bạch ghé vào lưng ghế sofa, ánh mắt vẫn đuổi theo bóng dáng Phó Tây Đường đi vào bếp, thấy hình như anh định pha cà phê, cậu xỏ dép lê chạy tới: "Để tôi pha cho."

Phó Tây Đường nhìn cậu một cái rồi tránh qua một bên.

Hứa Bạch tay chân nhanh nhẹn, Phó Tây Đường tựa ở cửa nhìn cậu. Anh có vẻ hơi mệt mỏi, tháo kính mắt xuống, duỗi tay nhéo nhéo sống mũi.

Hứa Bạch chú ý tới động tác của anh, nhớ lại mấy ngày nay, đại khái biết Phó Tây Đường rất bận. Nhưng mỗi ngày anh không ở thư phòng thì cũng ở sân phơi đọc sách, ra vườn tưới hoa, rốt cuộc bận cái gì, Hứa Bạch cũng không rõ.

Hứa Bạch suy tư, đưa cà phê cho Phó Tây Đường, đang định bưng ly của mình lên uống thì bị Phó Tây Đường kêu lại.

"Từ từ." Phó Tây Đường bước tới đằng trước, trong ánh mắt ngờ vực của Hứa Bạch, giơ tay thả hai mảnh cánh hoa vào cà phê cho cậu: "Cái này có thể an thần, đi ngủ sớm chút đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!