Phó Tây Đường vừa dứt câu, người đàn ông nọ liếc mắt qua tỉ mỉ đánh giá Hứa Bạch. Tình nhân nhỏ của Phó Tây Đường can đảm thật, giờ nào rồi mà còn mẹ nó dám ở đó ăn đậu hủ.
Anh ta không đáng sợ hay sao?
Lãng Lý Bạch Điều không hề sợ hãi, cậu chỉ cắn một khối đậu hủ áp chế sự ngạc nhiên.
Không hiểu vì sao vừa rồi Phó Tây Đường nói câu kia, tim cậu đập hơi nhanh, cảm giác như não sung huyết. Phó tiên sinh nói cậu bạn nhỏ nhà anh, Hứa Bạch lại không dám nhận bừa.
Cậu nhỏ chỗ nào? Nhìn bề ngoài, cậu chỉ trẻ hơn Phó tiên sinh vài tuổi.
Người đàn ông kia còn bồi thêm: "Đừng nói nhảm, ta thấy anh cũng già rồi, giờ còn đánh thắng được ta sao?"
Nói như thể anh trẻ hơn Phó tiên sinh nhà tôi nhiều lắm ấy, Hứa Bạch chửi thầm trong lòng, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Phó tiên sinh còn đang ở đằngtrước, đại yêu đánh nhau, cậu cũng không dám tùy tiện mở miệng trào phúng.
Nói dễ nghe một chút là dũng cảm, nói khó nghe lại là đần độn.
Phó Tây Đường đáp: "Anh có thể tới thử xem."
Người đàn ông nọ giơ tay kéo theo sương đen lượn lờ, nhìn kiểu nào cũng giống Hỗn Thế Ma Vương. Nhưng anh không lập tức ra tay, "Hiện tại trong thành quản rất nghiêm, ta không muốn động thủ với anh. Anh trả lại đồ cho ta, ta đảm bảo không gây sự với cậu bạn nhỏ nhà anh."
"Trong quán trà nhỏ, cược bốn ván bài. Là phu nhân của anh thua cho tôi trên bàn bài, theo lý chính là đồ của tôi." Phó Tây Đường lạnh giọng đáp, "Anh muốn phá vỡ quy củ sao?"
Ván bài? Đánh bài sao? Phó tiên sinh và vợ của người nọ đánh bài? Hứa Bạch tò mò không thôi.
Người đàn ông nọ hừ lạnh một tiếng, như đang kiêng kỵ điều gì.
Hai quả cầu đen nhỏ bỗng nhảy ra từ màn sương, lăn tới bên chân anh nhanh như chớp. Hứa Bạch liếc mắt đã nhận ra đấy là Ảnh yêu.
Chỉ thấy mấy Ảnh yêu vốn thấy đại yêu là chạy kia lại không sợ người đàn ông nọ, nhảy nhảy như đang truyền tin tức gì cho anh. Giây tiếp theo, anh lộ ra biểu cảm mất tự nhiên, nhưng ánh mắt ôn hòa hơn rất nhiều, khiến người ta tò mò không biết anh ta vừa nghe được tin tức gì.
Anh nghe xong thì bỏ lại một câu "Lần sau lại tính sổ với anh" rồi bỏ chạy.
Hứa Bạch nhìn anh biến mất như một luồng khói, sương đen bốn phía dần dần tan đi, ngạc nhiên hỏi: "Đi rồi sao?"
Phó Tây Đường quay đầu nhìn thoáng qua hộp đậu hủ trống trơn, "Hẳn là phu nhân của anh ta phái người tới gọi."
"Anh ta nghe lời vợ lắm à?"
"Vợ quản nghiêm." Phó Tây Đường mặt không biểu cảm.
Phó Tây Đường đang độc miệng mắng người đấy à? Hứa Bạch buồn cười. (phun tào)
Về phần ván bài gì, quán trà gì, cậu cũng chưa hỏi tới đã cười cười quên đi. Đêm nay, người đàn ông kỳ quái tới với khí thế ào ạt, lại có thể nhẹ nhàng so mấy chiêu với Phó tiên sinh, miệng như một trận pháo thế nhưng không thực sự có ý đánh nhau. Hứa Bạch mơ hồ cảm giác được hơi thở quen thuộc trên người anh ta, kết hợp với mấy Ảnh yêu sau đó, Hứa Bạch có một suy đoán.
"Vừa rồi người kia là……." Hứa Bạch thử thăm dò.
"Ảnh yêu." Phó Tây Đường đáp.
"Có Ảnh yêu lợi hại như vậy?" Tuy đáp án giống với suy đoán của Hứa Bạch, nhưng cậu vẫn hơi bất ngờ. Loại Ảnh yêu có mặt khắp nơi nơi này là tiểu yêu quái, ở Yêu giới không có địa vị gì, nổi tiếng yếu ớt. Một con Ảnh yêu tu luyện tới cảnh giới như người đàn ông vừa rồi, rốt cuộc cần bao nhiêu năm?
Chắc từ thời Bàn Cổ khai thiên lập địa đã bắt đầu tu luyện?
Sương đen đã hoàn toàn tan hết, Phó Tây Đường ngẩng đầu thoáng nhìn ánh trăng: "Vừa đi vừa nói chuyện đi."
Hứa Bạch vội vàng ném hộp không trong tay vào thùng rác, song hành cùng Phó Tây Đường. Hai người chậm rãi bước dọc đường phố, dường như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Phó Tây Đường: "Thế giới này không tồn tại tuyệt đối mạnh hay yếu, Ảnh yêu tuy nhỏ, nhưng nhỏ thì dễ gộp dễ tách, có thể dung nhập vạn vật."
Hứa Bạch: "Nghĩa là sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!