Hứa Bạch thấy sống lưng ớn lạnh.
Mười phút trước, cậu và Đỗ Trạch Vũ trở lại số 09 tiếp tục quay phim.
Đỗ Trạch Vũ đã không còn gì đáng ngại, chỉ là mông bị đá cộm bầm tím một mảng, trầy da rỉ máu một chút. Thoa thuốc mỡ xong cũng đỡ hơn nhiều rồi, còn lại tư thế đi lại hơi kỳ quái chút thôi. Dường như để chứng minh mông mình không sao, không cần đi bệnh viện, cậu ta chủ động kêu Hứa Bạch cùng nhau về đóng phim.
Hứa Bạch đồng ý ngay.
Vấn đề tới rồi đây, Phó Tây Đường cũng đi theo bọn họ qua phim trường.
A Yên tung ta tung tăng theo sát phía sau, giúp anh dọn ghế dựa đặt ở một bên. Chờ Phó Tây Đường ngồi xuống, nó dùm 258 vạn dựa hơi đứng đằng sau, thuyết minh sâu sắc cái gọi là ——— diễu võ dương oai.
Khi mọi người đều tới chào hỏi, "Mọi người tiếp tục làm việc đi, tiên sinh nhà tôi chỉ tới xem chút thôi."
Diêu Chương chạy nhanh lại chỗ Hứa Bạch hỏi: "Làm sao vậy?"
Hứa Bạch cũng không thể nói được làm sao, chẳng lẽ tại cậu làm trái ý Phó tiên sinh nên Phó tiên sinh tức giận? Nhưng Phó tiên sinh đâu phải người nhỏ mọn thù dai như vậy. Kiếm Hiệp Hay
"Không có gì, Phó tiên sinh sẽ không can thiệp vào công việc của mọi người."
Diêu Chương đành tin tưởng, Tứ Hải là một nhà đầu tư không tồi, trước nay không hề yêu cầu hạch sách quá đáng đối với hạng mục đầu tư. Căn nhà này nguyên bản là tài sản riêng của đối phương, giờ người ta tới ngồi chốc lát, người khác cũng không có tư cách nói gì.
Công tác quay phim vẫn tiếp diễn như thường, chỉ là không khí bỗng trở nên quá mức kì quái.
Không ai dám lớn tiếng nói chuyện, đi đường cũng nhẹ nhàng khẽ khàng, chỉ sợ làm gì sai bị Đại lão bản bắt gặp. Nhưng nhiều người cũng không khống chế được lòng hiếu kỳ của mình, dù bị khí tràng Đại lão bản ép tới tim nhỏ đập bang bang bang, đôi mắt thỉnh thoảng cứ ngó qua chỗ anh ngồi.
Hiệp hội nghiên cứu và phát triển ma lạt năng số 09 phố Bắc.
Mạc tiểu tiên nữ: Sao Đại lão bản lại tới đây? Giám sát ư!
Pháo Italy của ông nội mi đây: Run rẩy quỳ dưới quần tây của Cữu lão gia, thiên sứ nhỏ A Yên của tui hôm nay khí thế một mét tám!
Thụy: A a a a a a a a a Cữu lão gia đẹp trai quá! Công quá! Không khoa học chút nào! Hứa A Tiên nhà chúng ta thân cao 1m85, cũng không qua nổi một ải này!
Vô địch bàn mạt chượt: Hứa A Tiên vô cùng đau đớn!
Mạc tiểu tiên nữ: Hứa A Tiên đấm ngực dậm chân!
Pháo Italy của ông nội mi đây: Sao tui cứ thấy Cữu lão gia chỉ nhìn mỗi Hứa A Tiên nhà chúng ta…….
Nhị doanh trưởng: Nghe cô nói tui cũng không kìm được bổ não.
Nhị doanh trưởng: Chân Hứa A Tiên nhà tôi còn chưa khỏe, các người dám để em ấy dầm mưa! Còn đóng bị xô ngã ra đất, hừ!
Vô địch bàn mạt chượt: Hừ!
Khai quật sư Triệu thiếu nữ: Hứa A Tiên của chúng ta trước sau như một quá chuyên nghiệp, điên cuồng vẫy đèn cho Hứa A Tiên.
Pháo Italy của ông nội mi đây: Điên cuồng vẫy đèn cho Hứa A Tiên!
Sao sao sao sao sao: Vẫy đèn+1 Tui thấy nội tâm Cữu lão gia hẳn là: Đoàn phim các người sao nhiều chuyện quá vậy?
Pháo Italy của ông nội mi đây: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha vẫy đèn cho cơ trí của các mama chúng ta!
…………..
Khai quật sư Triệu thiếu nữ: Hứa A Tiên nhà chúng ta tiếp đất nữa rồi!
"Bốp" Hứa Bạch lại bị một nắm đấm quật thẳng xuống đất, hoa hải đường rơi rụng bám đầy trên người. Thanh niên mặc quần áo học sinh thất thần, đầy mình là cánh hoa và lá úa, nước mưa dội ướt tóc y, bùn đất lấm lem quần áo, thoạt nhìn suy sút chật vật.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!