Đối với yêu quái hiện nay, đồng tính luyến ái cũng không phải chuyện gì to tát.
Đám lão yêu quái kinh nghiệm đầy mình, đã từng đi qua mưa bom bão đạn thời chiến loạn lại chứng kiến thời đại công nghệ thông tin bùng nổ, anh nói xem có gì mà họ không tiếp thu nổi? Trừ phi là người ngoài hình tinh xâm chiếm địa cầu.
Đám tiểu yêu quái ham thích dùng những thứ mới mẻ để phô diễn rùm beng mình bắt kịp thời đại, tới nhân yêu luyến cũng dám, đừng nói chi chỉ là đồng tình luyến ái.
Who cmn care
Hứa Bạch là một yêu quái có tình trường bằng không, tuy rằng không thiếu người thổ lộ với cậu. Trước đây cậu là Lãng Lý Bạch Điều ngầu lòi, cậu cảm thấy trai ngầu không cần bạn gái. Sau này hối cải làm người, lại chọn trúng nghề diễn viên. Diễn viên nha, đóng phim một bộ cũng mấy tháng, ngày đêm quay diễn quần quật, căn bản là không có thời gian yêu đương.
Bộ phim đoạt giải năm trước, Hứa Bạch quay chừng tám tháng, suýt lột rớt một lớp da rắn của cậu.
Đương nhiên, Hứa Bạch cũng không phải không muốn yêu đương, chỉ là trước nay không tìm được cảm giác nai con chạy loạn đối với ai. Kể cả khi đối mặt với Phó Tây Đường cũng thế, ý loạn tình mê trong lần đầu gặp mặt đều là "mùa xuân của nhan cẩu".
Mặc kệ nói thế nào, hiện tại Phó tiên sinh đã là thần tượng của Hứa Bạch. Anh có thể viết ra siêu phẩm có một không hai, cũng biết làm mô hình, cực kỳ ngầu.
Hứa Bạch quyết định từ nay về sau không gọi anh là Đại lão bản nữa, xưng hô này quá mức tùy tiện. Về sau cho dù là ngoài miệng hay trong nội tâm, cậu đều phải tôn kính gọi anh là ——— Phó tiên sinh.
A Yên biết Hứa Bạch chỉ là sùng bái thôi cũng thở phào nhẹ nhõm, chứ không thì yêu đơn phương say đắm là đau khổ lắm. Không phải nó không muốn có người ở bên cạnh tiên sinh, chỉ là ai mới là người đặc biệt tới vậy?
Trên thế giới này ai cũng cho rằng mình đặc biệt, phút cuối nhìn lại chợt phát hiện ra đều không phải.
Lần này bọn họ ở lại nhà cũ bao lâu, ai biết được.
Nhưng phản ứng của Hứa Bạch nằm ngoài dự đoán của A Yên.
"Phó tiên sinh có wechat hoặc weibo không? Thêm bạn tốt một cái." Hứa Bạch cầm di động hỏi.
"Anh thêm ngài ấy làm gì, số di động và wechat của ngài ấy là Diệp Viễn Tâm làm giúp, ngài ấy chưa bao giờ sử dụng."
"Miễn có là được, cậu gửi qua cho tôi đi."
A Yên sao cũng được mà gửi danh thiếp wechat Phó Tây Đường cho Hứa Bạch, còn quan tâm dặn dò một câu, "Có lẽ ngài ấy không thêm bạn tốt anh đâu, lần trước tôi trộm thấy được, ngài ấy trong danh sách bạn tốt của tôi và Diệp Viễn Tâm vẫn xám xịt. Tôi nghi là ngài ấy chưa từng mở app trong di động, bỏ quên luôn rồi."
"Vậy đi nói với anh ấy một tiếng là được." Hứa Bạch chớp chớp mắt.
A Yên sửng sốt, không ngờ còn có chiêu thức này.
"Anh thấy tiên sinh nhà tôi dễ nói chuyện vậy sao?"
"Phó tiên sinh là người hiểu đạo lý nha, cậu cứ tìm lý do chính đáng."
"Lý do gì?"
Hứa Bạch tự hỏi một chút, nghiêm trang nói: "Tỷ như vì học tập."
Tối hôm đó, Hứa Bạch nghiêm trang ôm quyển , nghiêm trang gõ cửa phòng sách của Phó Tây Đường, nghiêm trang hỏi anh vấn đề về địa điểm chôn giấu một kho báu lớn, sau đó nghiêm túc nói: "Phó tiên sinh, ngài thêm wechat tôi được không? Nếu tôi có nghi vấn gì cũng có thể trực tiếp hỏi trên đó, không cần chạy tới. Chân tôi chưa khỏe."
Hứa Bạch ngượng ngùng cười cười.
Phó Tây Đường đang viết chữ thì ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm Hứa Bạch. Trong nháy mắt kia, Hứa Bạch cho rằng kỹ thuật diễn tinh vi của mình bị đối phương nhìn thấu rồi.
May mắn, cuối cùng Phó Tây Đường cũng lấy di động từ trong ngăn kéo ra.
Ba phút sau cậu chống ba toong từ phòng sách đi ra, nhìn A Yên canh giữ bên ngoài chớp chớp hàng mi xinh đẹp, "Đã đánh cược thì phải chịu thua, một bao mì gói."
A Yên "Bộp" một tiếng ném mì gói vào tay cậu ————
- ông đây có điên mới tin cậu, cái lý do ngu ngốc như vậy cũng thành công cho được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!