Hứa Bạch không ngờ mình chỉ nằm trên giường nghỉ ngơi một lát, vậy mà cũng ngủ quên. Tỉnh dậy đã là bảy giờ tối, chiếc đèn ngủ nhỏ nơi đầu giường còn đang sáng, bên dưới là quyển sách quen thuộc đang để mở.
Ơ? Đây không phải quyển đặt trong hộp gỗ đưa cho Phó tiên sinh sao?
Hứa Bạch xoa hai mắt cầm nó lên, giũ nhẹ, một tấm ảnh từ bên trong rơi ra. Cậu giơ lên nhìn, mơ mơ màng màng ý thức được chuyện gì xảy ra, sau đó làm một cú cả chép lộn người bật ngồi dậy.
Knoxville ngày mai: Mẹ!!!!!
Knoxville ngày mai: [ linh hồn rút ra. jpg ]
Knoxville ngày mai: Sao mẹ chưa nói tiếng nào đã gửi ảnh chụp cho con?
Bạch Tố Trinh của núi Thanh Thành: Ngạc nhiên chưa?
Knoxville ngày mai: Hú hồn chim én, cảm ơn mommy.
Knoxville ngày mai: Mẹ đồng ý để thím giới thiệu đối tượng cho con rồi à?
Bạch Tố Trinh của núi Thanh Thành: Chính xác. Tìm truyện hay tại # T r ù m T r u y ệ n. co m #
Knoxville ngày mai: Mẹ!!!!!
Bạch Tố Trinh của núi Thanh Thành: Lừa con thôi nhãi con, bất ngờ hông?
Knoxville ngày mai: Con không nghĩ nổi, mommy à.
Bạch Tố Trinh của núi Thanh Thành: Mẹ một mực mong con sớm yêu đương đây, nhóc con của mẹ ơi, mommy stand by ~ Lúc đó sẽ tới lượt con hỏi mẹ, hết hồn chưa, ngạc nhiên chưa.
Knoxville ngày mai: Mẹ à con yêu mẹ.
Bạch Tố Trinh của núi Thanh Thành: Yêu mẹ thì phát cho mẹ cái lì xì, hai ngày nữa mẹ muốn dẫn thím con đi du hồ. Mấy con chim trắng Tam Đàm Ấn Nguyệt bên kia không biết gì là thời thượng hết. Ha hả.
Knoxville ngày mai: …………. Đã chuyển khoản, mời kiểm tra và nhận.
Buông di động, Hứa Bạch ụp đầu lên giường, kết quả đè trúng cái chân què, đau tới suýt gào khóc. Lúc này A Yên tới gõ cửa, Hứa Bạch hô mời vào, nhóc con bưng đồ ăn nóng hầm hập vào.
"Ăn nhanh đi, chừa riêng cho anh đó." A Yên chuyển một cái bàn nhỏ đặt ở mép giường cho Hứa Bạch, để Hứa Bạch trực ngồi trên giường ăn.
Hứa Bạch còn đang ngạc nhiên bởi sự chu đáo của A Yên, cậu nhóc đã bày ra tư thế buông tay, "Muốn cảm ơn thì cảm ơn tiên sinh ấy, ngài ấy dặn tôi làm đó. Còn có canh xương hầm, bổ cho xương cốt của anh."
Hứa Bạch ngẩn người, lần nữa cảm thấy Đại lão bản đúng là người mặt lạnh tim nóng.
A Yên ngồi lại nói chuyện với cậu một lát, lại hỏi: "Anh tắm rửa kiểu gì? Cần tôi hỗ trợ không?"
"Không cần, tôi biến trở về nguyên hình." Hứa Bạch đáp.
A Yên như bừng tỉnh, muốn đánh call ngay cho sự nhanh trí của Hứa Bạch.
Ngôn ngữ mạng, chỉ sự cỗ vũ nhiệt tình.
Một đêm ngủ thẳng giấc, hôm sau Hứa Bạch tỉnh lại, bỗng ý thức được có thể bớt nửa giờ đi đường thời gian để ngủ tiếp, cảm thấy cực kỳ thoải mái. Cậu vùi đầu vào gối, thở ra nhẹ nhõm.
Đôi khi hạnh phúc tới một cách rất đột ngột, cũng rất giản đơn.
Đến khi cậu rửa mặt xong ra khỏi khách phòng, đã nhìn thấy A Yên đang ở sân phơi phơi quần áo. Hứa Bạch hoàn toàn không biết A Yên còn có thuộc tính "quản gia cần kiệm", chống ba toong bước tới, dựa cửa chào hỏi cậu nhóc.
A Yên quay đầu lại phất phất tay với cậu, rồi cầm quần áo lên giũ ra, dây thường xuân lập tức xuyên qua hai ống tay áo. Một bộ rồi lại một bộ, dây thường xây xuyên một chuỗi quần áo, căng hết lên đón gió buổi sớm mai, áo quần bay phấp phới. Gió thổi rồi thổi, sơ mi trắng và áo thun tựa mây xốp bồng bềnh nơi chân trời, cũng là màu sắc Hứa Bạch thích nhất.
"Không sợ bị cách vách thấy à?" Hứa Bạch cười hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!