Tưởng Cố Bắc lần nữa mộng về thời niên thiếu.
Khi ấy anh mới mười bảy mười tám tuổi, là thời điểm vừa ra mắt. Cả nhóm đều ở ký túc xá do Giải Trí Bách Đạt cấp cho, hai người một phòng, bạn cùng phòng của anh là Cố Tri.
Cố Tri là một kẻ cực kỳ lười biếng, lười đến độ chẳng màng đến vẻ ngoài của bản thân, thậm chí không muốn giao tiếp với bên ngoài. Chuyện thường thấy nhất ở Cố Tri là cảnh anh ta ôm guitar viết nhạc trong phòng, sáng uống ngũ cốc tối húp mì gói, tạo thành hình ảnh tương phản hoàn toàn với liên minh dư thừa hormone của hai thành viên khác ở phòng bên.
Ban đầu Tưởng Cố Bắc cảm thấy người như anh ta thật tẻ nhạt, chẳng chút thú vị, đến cả một tí hơi thở thanh xuân và sự phản nghịch đáng ra nên xuất hiện ở những người trẻ tuổi anh ta cũng không có, nên cũng không có ai thích chơi cùng.
Thẳng đến một hôm nọ, hiếm lắm mới có một lần Cố Tri chịu đi đánh bóng rổ với cả nhóm. Đồng đội ai cũng ngạc nhiên, bởi Cố Tri chịu xuôi theo như thế nếu bảo là lạ như heo biết trèo cây cũng chẳng ngoa, vì thế hi hi ha ha câu vai lôi anh ra ngoài, trông cực kỳ hưng phấn.
Month có tổng cộng bốn người, tuy tính cách khác nhau, tình cảm không mấy sâu đậm, nhưng cũng không có chuyện tập thể cô lập một cá nhân. Cố Tri cùng lắm chỉ tính là không hợp tụ tập đông người chứ cũng không có mâu thuẫn gì với ai.
Một đám trai đẹp dào dạt hơi thở thanh xuân đổ mồ hôi trên sân bóng mùa hà. Ôi cái hình ảnh này xứng đáng gọi là cảnh đẹp phim thần tượng vườn trường.
Nhưng quá trình suôn sẻ không đảm bảo kết cục tốt đẹp.
Bọn họ chơi 3 đấu 3, đối thủ là một nhóm nhạc nam cùng công ty. Mọi người đều tuổi trẻ khí thịnh, lại đi cùng một con đường, thật ra ai cũng âm thầm nghẹn một bụng ý đồ muốn tranh cao thấp.
Đến phiên Cố Tri ra trận, Tưởng Cố Bắc cũng được vào nghỉ ngơi, hết thảy mọi chuyện trong sân anh đều thu hết vào trong mắt. Đội viên của đối phương ước chừng thấy Cố Tri quá gà, dáng người mảnh khảnh dễ ăn hiếp nên bắt đầu giở trò xấu gạt chân.
Cố Tri bị xô ngã xuống đất, cũng không biết bị đau ở đâu mà khuôn mặt nhỏ đều tái đi. Đối phương cũng giả vờ ngã, nhưng đáp đất hơi giả trân một chút, rõ ràng chẳng bị sao nhưng cứ nhăn nhó kêu la như thai phụ trong phòng sinh.
Tưởng Cố Bắc giận trong bụng lắm, máu chó điên nổi lên, không nói không rằng tóm lấy anh bạn kia tặng một đấm như trời giáng.
Anh bạn trẻ ăn một đấm này thế là kêu rên cũng bớt giả trân ít nhiều.
Câu chuyện kết thúc bằng việc người đại diện của hai bên đứng ra khuyên can hòa giải. Tưởng Cố Bắc và anh bạn ăn vạ kia đều sứt đầu mẻ trán, nhưng con trai tuổi này có ai để ý, đánh đấm ngầu lòi mới là quang vinh, chút máu me này đã là gì.
Ít nhất đối với Tưởng Cố Bắc, anh chính là kiểu con trai như vậy.
Anh đánh người xả cơn tức, cảm thấy mình ngầu bá cháy, hoàn toàn không quan tâm đến lời răn dạy của người đại diện. May thay Cố Tri luôn ở bên cạnh kéo anh, anh mới không gân cổ lên tranh cãi.
"Được rồi được rồi, em không đánh nữa là được chứ gì." Giọng điệu của Tưởng Cố Bắc không chút kiên nhẫn, quay đầu thấy mặt mũi Cố Tri vấn còn trắng bệch, trong mắt lại nổi lên lo lắng, nhịn không được tặc lưỡi một tiếng.
Sau đó quay lưng về phía Cố Tri ngồi xổm xuống, "Mau lên đây."
Cố Tri lại không nhúc nhích, hình như không rõ ý anh.
Tưởng Cố Bắc tức giận quay đầu trừng Cố Tri, "Anh muốn tôi bế anh mới chịu hả? Hay làm độc chân đại hiệp?"
Lúc này Cố Tri mới chịu hiểu, chậm rì rì ghé lên lưng Tưởng Cố Bắc. Tưởng Cố Bắc nhẹ nhàng nâng người lên, cuối cùng còn ước lượng —– nhẹ quá, chẳng được mấy lạng thịt.
Rốt cục, Cố Tri bị trẹo chân không thể không ở lại ký túc xá tĩnh dưỡng. Cả hai nhóm đều ăn mắng, bị công ty đình chỉ hoạt động một thời gian. Nhưng đấy là thời kỳ tốt đẹp nhất của Month, mọi người vì vụ ẩu đả mà càng thêm thân, ai cũng hi hi ha ha không để bụng chuyện gì.
Ngay cả Cố Tri cũng vô hình trung trở nên gần gũi hơn khi đi cùng cả bọn.
Tưởng Cố Bắc bắt đầu để ý đến đồng đội kiêm bạn cùng phòng này, trong vô thức, thời gian cả hai ở cạnh nhau càng ngày càng nhiều.
Anh dần dần nhận ra tuy Cố Tri lười nhưng rất yêu sạch sẽ, quần áo vớ đều giặt mỗi ngày. Mà Tưởng Cố Bắc lại mắc bệnh chung của đại đa số con trai, nếu công ty không sắp xếp dì dọn vệ sinh đến quét tước, một đôi vớ anh dám đi hẳn mấy ngày.
Mỗi lần trở về tắm rửa sau trận bóng, áo thun thay ra anh cũng tiện tay ném lung tung. Mà anh cũng nhanh chóng phát hiện ra Cố Tri luôn lặng lẽ giúp anh nhặt chỗ quần áo đấy cho vào sọt đồ dơ.
Có một lần Tưởng Cố Bắc về phòng thay đồ, vừa lúc bắt gặp Cố Tri đang giặt quần áo trong phòng tắm, liền bật một câu đùa giỡn: "Không ấy anh giặt giúp tôi luôn đi."
Nào ngờ Cố Tri thuận miệng đồng ý luôn, "Ừa."
Tưởng Cố Bắc ngẩn người, ngau sau đó cởi áo thun đưa cho Cố Tri. Cố Tri nhận lấy, ánh mắt lướt qua mấy khối cơ bụng của Tưởng Cố Bắc, rồi không dấu vết nhìn nhìn bụng mình, yên lặng không nói một lời.
Tưởng Cố Bắc có chút đắc ý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!