Mười giờ sáng, Bắc Kinh.
Trong tiết xuân, nắng ấm dạo chơi quanh hoàng thành, tiện đường ghé thăm đám cỏ dại tươi tốt dưới chân tường rồi lười biếng thả mình nhìn vào bên trong bức tường bao bọc khu Lâm Uyển.
Lướt qua mặt cỏ rơi xuống bên cửa sổ thủy tinh sát đất. Có hai chú chim sẻ đang đứng đằng trước, xuyên thấu qua kẽ hở bức màn màu trắng rình coi chủ nhân của căn nhà đang ngủ vùi trên giường.
Trên đầu tường cao, một con mèo màu quất như hổ rình mồi, nhưng đám chim sẻ biết nó chỉ trông như hổ rình mồi chứ chẳng dám vào trong. Bởi vì chủ nhân của nơi này không thích mèo, cậu ấy nuôi một chú chó Trung Hoa lai chó săn đáng yêu, còn đang nằm dài trên mặt cỏ phơi nắng kia kìa.
Bọn chim sẻ tụ lại đồng thời líu ríu, con mèo màu quất thừa biết bọn chim sẻ lại nhiều chuyện.
Nhin từ góc độ của bọn chim sẻ, ai đó thả một chân thon dài từ giường xuống chạm đất, chiếc chăn mềm màu trắng hờ hững chỉ che khuất ngang đùi. Ánh nắng lười biếng xuyên qua bức màn như đứa nhỏ nghịch ngợm, nhảy nhót trên cẳng chân rắn chắc thon gầy rồi dừng lại trên mắt cá chân của cậu, dường như có thể mơ hồ nhìn thấy cả mạch máu màu xanh nhạt.
Hình như cậu chẳng muốn tỉnh giấc.
Bọn chim sẻ vỗ cánh bay đi, để lại giữa giường một gò nhỏ nhô lên, một đầu tóc mềm mại chôn giữa hai cái gối đầu giường. Mái tóc kia có khả năng làm giáo sư Vương nhà bên với quả đầu địa trung hải bóng loáng khóc ngất ngây.
Giờ này rồi mà cậu chưa thức nữa?
Bọn chim sẻ lại châu đầu ghé tai nhau tán chuyện. Cuối cùng, vào khoảng mười giờ rưỡi thì chiếc di động ở đầu giường vang lên. Bàn tay từ trong chăn vươn ra sờ soạng ở đầu giường một hồi, thuần thục nhấn phím nghe rồi đặt qua một bên.
Tiếng nói từ trong điện thoại mơ hồ vang ra, mà người trên giường vẫn ngoảnh mặt làm ngơ. Mười phút sau, cậu thật vất vả bò dậy, quỳ ngồi trên giường, nghiêng đầu ngủ gật tiếp.
Lại thêm mười phút trôi qua, rốt cuộc cậu cũng xuống giường, cầm lấy chiếc quần dài màu xám tròng lên người, lưng quần chỉ che được phân nửa đường nhân ngư. Cậu cứ để trần nửa thân trên, bước chân chậm rãi đi vào phòng tắm.
Đánh răng, rửa mặt, cạo râu.
Nửa giờ sau, ăn xong bữa sáng, tắm rửa xong cậu mang một thân hơi nước đi ngang phòng ngủ mới nhớ ra chiếc điện thoại còn đang để trên đầu giường.
Cuộc điện thoại ban nãy vẫn chưa cúp, nghị lực phi thường bậc này thì Hứa Bạch không cần đoán cũng biết ai đang gọi – chính là người đại diện của cậu, Chu Tử Nghị.
Hứa Bạch là một ảnh đế, bề ngoài là thanh niên hai mươi bảy tuổi. Ra mắt được năm năm, qua đủ loại vai diễn, cuối cùng cũng giành được cúp ảnh đế. Sự nghiệp như vậy không có gì để không hài lòng. Thế nhưng kể từ khi nhận giải ảnh đế tới giờ, cậu không tiếp nhận thêm bất kỳ công tác nào cả. Bởi vì cậu muốn ngủ đông.
Nói đơn giản thì Hứa Bạch không chỉ đơn thuần là một ảnh đế mà cậu còn là một yêu quái, bản thể là một con rắn nước màu trắng – bạch xà đó nha, nguyên quán ở Dư Hàng. May mắn là người đại diện của cậu cũng là yêu quái, anh tuyển riêng cho cậu một trợ lý cũng là yêu quái nốt.
Thế là nhóm ba "người" yêu quái bọn họ xông pha giới giải trí.
"Hứa Bạch, cậu có biết bao lâu rồi cậu không có công tác không hả? Nửa năm lẻ năm ngày. Cậu không chịu comeback, trên mạng đồn thổi cậu đã hết thời, bị người ta đóng băng, bịa đặt như vậy sắp chất thành tám cái núi rồi." Chu Tử Nghị vẫn phong cách chuyện cười lạnh quen thuộc.
"À." Hứa Bạch nhàn nhã một tay tưới nước cho cây phượng tiên hoa của cậu, một tay đút trong túi quần, di động mở loa để ở một bên.
"À cái gì mà à, cậu có biết đầu đề hôm nay là gì sao? – Ảnh đế mới nổi vô cớ mất tích, nghi vấn ra nước ngoài kết hôn với người tình đồng tính, sắp rời khỏi giới giải trí."
Nghe đến đây Hứa Bạch cũng nhíu mày: "Người tình là người nào?"
"Ba thiếu một. Anh không ngờ hình tượng không scandal của cậu vậy mà bị cậu ta phá hỏng. Thế mà sáng sớm hôm nay cậu ta đã đăng ảnh chụp lên vòng bạn bè, biết được tin tức còn nhanh hơn cả anh." Chu Tử Nghị rít gào.
"Ba thiếu một" là Cố Tri, bạn thân của Hứa Bạch. Do cực kỳ đam mê chơi mạt chược nên có biệt danh này. Cố Tri là một nhân loại, giới tính nam, nghề nghiệp ca sĩ. Hết mình vì sự nghiệp ca hát nhưng mãi không nổi tiếng, câu nói này chính xác dùng để miêu tả anh.
Tưới hoa xong, Hứa Bạch thuận tay móc trong túi ra một nắm thóc, tung trên mặt đất cho chim sẻ. Cứ như thật sự chuyên tâm chăm bọn chim sẻ, scandal hay không scandal cậu đều chẳng để trong lòng, Chu Tử Nghị lại không mặc kệ nổi.
Nhưng nếu đối tượng scandal là Cố Tri, lại thành ra dễ giải quyết, cứ để bộ phận tuyên truyền của bên đó tự làm việc. Sự nghiệp của Hứa Bạch mới cần để tâm suy tính hơn, Chu Tử Nghị hỏi cậu: "Đạo diễn Phàn của tân điện ảnh mời cậu, cậu có đi không?"
"Quay cái gì?"
" "Bạch xà truyện"."
"Em diễn Hứa Tiên hay Pháp Hải?"
"Cậu diễn Bạch công tử, Hứa Tiên lần này là một cô gái. Đạo diễn Phàn nói đến lúc cần thì cậu hiện ra chân thân, đỡ phải tạo hiệu ứng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!