Trên đường kẹt xe, đến muộn vài phút.
Lúc Lâm Thiên Vận khoác tay Hứa Ứng Quý bước vào đại sảnh, Hạ Phi Vân đang bưng ly rượu sâm panh đứng giữa đám đông, tận hưởng việc được mọi người vây quanh nhờ vào nguồn lực mà ông nội Hứa mang lại. Thấy Lâm Thiên Vận, cô ta quay mặt lại cười lạnh một tiếng, trắng trợn khiêu khích, hoàn toàn không coi Lâm Thiên Vận ra gì.
Trước đây, Lâm Thiên Vận cũng bị cô ta khiêu khích ngấm ngầm như vậy rất nhiều lần, ngay cả khi hôn ước đã được xác định, đến nhà họ Hứa làm khách, Hạ Phi Vân cũng kiêu ngạo như vậy, cứ như thể cô ta mới là vị hôn thê của Hứa Ứng Quý, là nữ chủ nhân tương lai của nhà họ Hứa.
Quả thật, tối nay là sân nhà của cô ta.
Hạ Phi Vân dám khiêu khích như vậy, là có người chống lưng.
Chủ nhân của bữa tiệc tối nay là ông nội Hứa, để an ủi Hạ Phi Vân.
Sau khi bố Hạ bị bắt, ông nội Hứa đã tìm Hứa Ứng Quý cầu tình, rút đơn kiện, Hứa Ứng Quý không đồng ý, thẳng thừng nói rằng ơn cứu mạng không thể dùng cách coi thường pháp luật để báo đáp.
Lý do của anh rất chính đáng, ông nội Hứa không còn cách nào khác, đành phải từ bỏ.
Nhưng Hạ Phi Vân vì mối quan hệ của bố mà từ nhỏ đã được nuôi dưỡng bên cạnh ông nội Hứa, ông nội Hứa coi cô ta như cháu gái ruột, thấy gia đình cô ta sa sút, không nỡ để cô ta bị bắt nạt, nên đã tổ chức bữa tiệc long trọng này tại căn biệt thự mà Hạ Phi Vân ở từ nhỏ, để mọi người thấy rằng sẽ không vì nhà họ Hạ xảy ra chuyện mà lạnh nhạt với cô ta.
Đương nhiên cũng sẽ không cho phép có người cướp mất hào quang của cô ta.
Vì vậy, khi Lâm Thiên Vận xuất hiện, ông nội Hứa đã trực tiếp phái người gọi cô lên lầu.
"Ông cụ mời cô lên lầu một mình."
"Tôi biết rồi."
Đợi người đó rời đi, Lâm Thiên Vận kéo tay áo Hứa Ứng Quý, anh nghiêng đầu cúi xuống, Lâm Thiên Vận ngẩng đầu hỏi bên tai anh: "Bỏ qua chữ hiếu đi, bây giờ tập đoàn Hứa Thị có phải là do anh quyết định không?"
Hứa Ứng Quý đáp: "Phải."
"Bên hội đồng quản trị, ông nội anh còn quyền phủ quyết nữa không?"
"Anh được thừa kế toàn bộ tài sản của bố, cổ phần ngang bằng với ông ấy."
Vậy thì dễ rồi.
Lâm Thiên Vận nháy mắt với anh một cái với vẻ mặt "xem em biểu diễn", xoay người lên lầu.
"Hết giận rồi à?" Hứa Ứng Quý kéo cô lại bên cạnh, khẽ hỏi.
Lâm Thiên Vận khẽ hừ một tiếng: "Chuyện đó em chưa xong với anh đâu." Cô vẫn còn đang giận, nhưng lại không thể không hợp tác với Hứa Ứng Quý.
Trước kẻ thù bên ngoài, Lâm Thiên Vận phân biệt được nặng nhẹ: "Giải quyết người muốn chia rẽ chúng ta trước đã."
Hứa Ứng Quý nhướng mày, hỏi cô: "Em thích nơi này sao?"
"Vị trí địa lý tuyệt vời, biệt thự sang trọng trong khu dân cư dành cho người giàu, ai mà không thích?" Lâm Thiên Vận không hề che giấu sự ***** tiền tài của mình: "Chủ yếu là nó đáng giá."
Hứa Ứng Quý hỏi: "Không có gì không hài lòng sao?"
Đương nhiên là không hài lòng rồi! Đây là biệt thự của nhà họ Hứa, nhưng những năm nay vẫn luôn bị Hạ Phi Vân chiếm dụng, lúc nhỏ năm nào ông ngoại cũng đưa cô đến đây tham gia bữa tiệc gia đình của ông nội Hứa, mỗi lần đến đều phải chứng kiến Hạ Phi Vân vênh váo, cô đã sớm khó chịu rồi, bây giờ kết hôn với Hứa Ứng Quý rồi, đến đây vẫn phải nhìn sắc mặt Hạ Phi Vân, trong lòng Lâm Thiên Vận làm sao thoải mái được.
"Giúp em cướp lại nó nhé?" Hứa Ứng Quý nói.
Lâm Thiên Vận hứng thú, nhưng cũng có chút lo lắng: "Cướp tiền là phạm pháp đấy."
"Hợp tình hợp lý." Hứa Ứng Quý mỉm cười: "Em lên gặp ông nội trước đi."
"Được." Lâm Thiên Vận đi được vài bước, quay đầu lại nhắc nhở: "Em gái tốt của anh nhìn anh lâu lắm rồi đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!