Lâm Thiên Vận bị đập đầu tỉnh dậy. Gáy va vào khung cửa, đầu vốn đã choáng váng càng thêm mơ hồ, đờ đẫn như mất trí. Nhưng cô vẫn biết rõ ràng mình đang được người khác cõng, cũng có thể nhận ra đây là phòng cô thông qua cách bài trí màu hồng trắng xung quanh.
Ai cõng cô về vậy?
Cằm cô đặt trên vai đối phương, mũi ngửi thấy mùi hương lạnh lẽo dễ chịu trên người an, đưa tay chọc chọc vào lưng anh, cơ bắp rất rắn chắc. Cô phán đoán, đây là một người đàn ông.
Anh cao quá, cô hơi sợ độ cao.
Cảm xúc tồi tệ lan tràn vẫn đang hoành hành, cô cảm thấy cơ thể lạnh lẽo và sợ hãi, chỉ có thể ôm chặt đối phương, cố gắng tìm kiếm cảm giác an toàn theo cách này.
"Lâm Thiên Vận, buông tay."
Trong cơn mơ màng, hình như cô nghe thấy giọng nói của Hứa Ứng Quý.
Anh chưa từng nhìn thẳng cô, sao có thể cõng cô về nhà được.
Chàng trai tốt bụng đưa cô về nhà, chỉ có thể là Lương Ngộ.
Nhưng vóc dáng của Lương Ngộ không rắn chắc như vậy, cũng không cao như vậy, Lâm Thiên Vận vừa đau lòng vừa tò mò: "Anh cao lên rồi à?" Mặt bị nước mắt làm ướt nhẹp khó chịu, cô kéo áo anh lên, lau qua lau lại cho sạch.
"Lâm Thiên Vận." Anh nhẫn nhịn.
"Bỏ cái mặt mèo bẩn thỉu của cô ra khỏi áo tôi."
"Không muốn," Cô hung dữ nhào tới: "Anh thơm quá."
"Hả?" Một lúc sau, cô nhớ ra: "Anh là ai vậy?"
"Cô nói tôi là ai?"
"Chính anh không biết sao? Lương Ngộ."
Cô hỏi: "Gần đây, anh ăn mấy bát cơm một bữa vậy? Cao lên rồi đấy!"
"Buông tay trước đã."
Lâm Thiên Vận không chịu.
Cô bắt đầu phát điên, túm tóc anh giật lung tung, khi đối phương nhịn không được nữa thì cất giọng hát vang dội để cổ vũ: "Thật buồn ~ Đây không phải kết quả mà tôi muốn, kết quả ~ kết quả…"
Đối phương dường như không nhịn được nữa, quay đầu lại hỏi: "Không ai nói với cô là cô hát lệch tông à?"
"Không có, anh biết tại sao không?" Lâm Thiên Vận tự hỏi tự trả lời: "Bởi vì tôi có tiền! Có tiền, có thể sai khiến ma quỷ, có thể sai khiến người ta nói lời ma quỷ! Cũng có thể… nghe thấy giọng nói của anh." Tất nhiên chỉ là ảo giác thôi, đây không phải Tài Nguyệt.
Lâm Thiên Vận lại chìm vào nỗi buồn: "Lương Ngộ, tôi nói cho anh biết, thật ra… tôi không hề thờ ơ như vẻ bề ngoài, tôi để tâm, để tâm việc bố sinh em gái cho tôi, để tâm việc bố phớt lờ cảm xúc của tôi."
Bước chân anh khựng lại.
"Biết rồi."
"Còn nữa," hiếm khi gặp được người chịu khó nghe cô lải nhải, Lâm Thiên Vận thao thao bất tuyệt: "Tôi chơi game không phải là nghiện game, mà là nghiện những người đó."
"Trong game tôi quen biết rất nhiều, rất nhiều bạn bè, họ đều là anh chị đang học đại học, sẽ giục tôi tắt mạng làm bài tập, sẽ giảng bài cho tôi, à đúng rồi, tôi cũng không phải học bá gì, tôi chỉ là, chỉ là một con chim ngốc, vỗ cánh bay mãi bay mãi không đâm đầu vào tường thì không chịu quay đầu, thành tích của tôi, có thể để lão Lâm mang đi khoe khoang, có thể làm ông ngoại vui, cũng có khả năng chờ mẹ quay về.
Nhưng mà trên mạng, tôi không cần che giấu việc mình ngốc, cũng không cần lấy thành tích để lấy lòng bất cứ ai, họ sẽ không chèn ép tôi, phủ nhận tôi… Bất cứ lúc nào tìm họ, họ đều ở đó, tôi lại, cảm nhận được hơi ấm gia đình trên mạng."
"Nhưng mạng xã hội dù sao cũng không phải hiện thực, mỗi người đều sẽ không bộc lộ nỗi buồn phiền, mọi người đều đến để tìm niềm vui, đợi đến khi cuộc sống khổ sở đến mức không có bánh mì để duy trì, cuối cùng sẽ tan rã."
"Cô biết nhiều đạo lý như vậy, tại sao còn đau lòng mua say?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!