Chương 9: (Vô Đề)

Cuối cùng Phó Lận Chinh bế Dung Vi Nguyệt đến phòng y tế của trường đua.

Ở đây đều là đội ngũ chuyên nghiệp của anh, bác sĩ sau khi kiểm tra cho Dung Vi Nguyệt thì nói: "Có lẽ là co thắt đường ruột cấp tính. Sau khi bị cảm không ăn uống đàng hoàng, dạ dày yếu, lại chịu k*ch th*ch nên gây ra phản ứng ứng kích thần kinh giao cảm. Nhất định phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho tốt, đừng có hành hạ bản thân nữa đấy."

Phó Lận Chinh nhớ lại chuyện vừa rồi, áy náy cau mày, cổ họng khô khốc: "Có nghiêm trọng không?"

"Không có gì đáng ngại, trước tiên uống chút thuốc đã. Có dị ứng với loại thuốc nào không?" Bác sĩ hỏi.

Dung Vi Nguyệt định mở miệng, Phó Lận Chinh đã trực tiếp nói: "Cô ấy bị dị ứng với Cephalosporin, còn cả Aspirin nữa."

Cô sững sờ.

Những điều này trước đây cô chỉ nhắc với anh một lần, làm sao anh nhớ được...

Ánh mắt nam bác sĩ đảo qua lại giữa hai người, đuôi lông mày khẽ nhướng, nói đi lấy thuốc. Sau khi bác sĩ đi, Phó Lận Chinh rót một cốc nước ấm cho cô: "Uống chút nước trước đi."

Dung Vi Nguyệt nhận lấy nhấp từng ngụm nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn trắng bệch tiều tụy. Phó Lận Chinh khàn giọng hỏi: "Bây giờ còn đau lắm không."

Cô không nhìn anh: "Đỡ hơn chút rồi."

"Tôi bảo trợ lý mang cháo đến rồi, ăn chút rồi hẵng uống thuốc."

Dung Vi Nguyệt nhạt giọng ừ một tiếng. Phó Lận Chinh bảo cô nằm xuống nghỉ ngơi. Điện thoại có cuộc gọi đến, anh đi ra ngoài nghe máy, là người của tập đoàn báo cáo tình hình với anh:

"Lễ tân nói, cô Dung đã đợi ở cửa bốn tiếng đồng hồ, giữa chừng có bảo cô ấy về trước nhưng cô ấy không đi."

Cô gái nhỏ chịu đau bụng đợi anh lâu như vậy...

Sắc mặt Phó Lận Chinh cực kỳ khó coi, "Tại sao cô ấy đến mà không thông báo?"

"Xin lỗi Tổng giám đốc Phó, vì trước đó ngài đã dặn lúc họp không muốn bị làm phiền, trừ khi có tình huống khẩn cấp..."

"Tất cả những gì liên quan đến cô ấy đều là tình huống khẩn cấp."

Giọng điệu anh lạnh lùng trầm thấp: "Lần sau cô ấy đến phải thông báo ngay lập tức."

"Vâng thưa Tổng giám đốc Phó..."

Rất nhanh trợ lý Hoài Dụ đã mang cháo tới, là vừa vội vàng chạy xuống núi mua. Bác sĩ cũng đã kê xong thuốc mang đến, trêu chọc dặn dò: "Cô ấy gầy quá, thể chất yếu thế này rất dễ sinh bệnh, muốn thương hoa tiếc ngọc thì vẫn phải chăm sóc cho tốt vào."

Phó Lận Chinh im lặng. Cửa phòng y tế bỗng có mấy thành viên đội xe trẻ tuổi chạy vào: "Anh Chinh, bọn em nghe nói anh dẫn một cô gái đến à?!"

Chuyện vừa rồi đại ca bế một người phụ nữ xông vào phòng y tế đã bùng nổ trong đội xe, mấy người vội vàng chạy đến xem mặt mũi ra sao, nhìn vào trong: "Ê, đó chẳng phải là chị dâu sao?!"

Hồi cấp ba Phó Lận Chinh thường xuyên đưa Dung Vi Nguyệt đến sân tập, người trong đội xe đều biết đây là cô gái anh theo đuổi rất lâu và cực kỳ yêu thích. Nhưng không biết tại sao lên đại học lại chia tay, sau đó Phó Lận Chinh như biến thành người khác, điên cuồng tập luyện thi đấu, như muốn dồn hết sự chú ý vào sự nghiệp, bên cạnh đến một con muỗi cái cũng không tìm thấy.

Vốn dĩ mọi người tưởng hôm nay cây vạn tuế ra hoa, ai ngờ vẫn là cô gái năm xưa, xem ra là "tình cũ không rủ cũng tới" rồi.

"Đại ca, tình hình thế nào đây, anh và chị dâu gương vỡ lại lành rồi à?!"

Mấy người quen miệng vẫn gọi Dung Vi Nguyệt như vậy, chỉ là trước đây cô là điều cấm kỵ lớn nhất của Phó Lận Chinh, không ai dám nhắc tới.

Người đàn ông chắn tầm mắt của mấy người kia, nheo mắt lại: "Cánh gió trước đã sửa xong chưa? Rảnh rỗi thế hả?"

"Ồ, vậy xem ra là chưa lành." Nếu không với cái tính cách này của Phó Lận Chinh, chẳng phải đã đắc ý khua chiêng gõ trống treo băng rôn tuyên truyền khắp đội xe rồi sao?

Mấy người nhao nhao: "Đại ca, chị dâu đang ở ngay trước mắt, cơ hội vụt mất là không trở lại đâu, anh cố lên nhé, theo đuổi được người rồi hẵng quay lại tập luyện."

Phó Lận Chinh đá cho họ một cái, bảo họ cút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!