Chương 8: (Vô Đề)

Hồi cấp ba, Phó Lận Chinh theo đuổi Dung Vi Nguyệt một cách oanh oanh liệt liệt.

Lúc đó cô thích đàn violin, sáng sớm anh đã đến đón cô đi học đàn, mua bữa sáng đứng đợi ngoài phòng đàn, còn ra nước ngoài đặt làm cây đàn violin tốt nhất cho cô. Cô buột miệng nói muốn ngắm biển, anh liền đưa cô bay tới bờ biển, vì cô mà đốt pháo hoa rợp trời. Cô bị nam sinh ngoài trường quấy rối, anh xông lên một mình chấp bốn, đánh bọn chúng đến đầu rơi máu chảy, bản thân cũng đứng không vững, xương lông mày bị rạn phải khâu tám mũi.

Dung Vi Nguyệt muốn gì, anh đều sẽ thực hiện cho cô.

Kể cả là sao trên trời, anh cũng muốn bất chấp tất cả để hái xuống.

Lần đầu tiên cô đồng ý để Phó Lận Chinh đưa về nhà, thấy cô không vui, anh đã chạy cả cây số mua bánh nếp nhân quýt xanh cô thích ăn về để dỗ dành cô.

Hôm đó dưới ánh đèn đường vàng vọt bên cạnh hàng cây ngô đồng, Phó Lận Chinh cúi người nhìn cô, thu lại vẻ ngông nghênh lười biếng thường ngày, giọng nói trầm khàn dịu dàng:

"Dung Vi Nguyệt, tôi chưa từng theo đuổi con gái, đây là lần đầu tiên tôi nghiêm túc theo đuổi một người, em dạy tôi làm thế nào để em vui vẻ có được không? Tôi không muốn làm em ghét."

Phó Lận Chinh từ nhỏ sống thuận buồm xuôi gió, muốn gì cũng có người dâng đến tận tay, đồ đắt tiền thế nào anh cũng chẳng thấy lạ lẫm. Nhưng khi đối mặt với cô, anh lại giống như đang nâng niu bảo vật trân quý nhất thế gian, vừa cẩn trọng vừa trân trọng.

Sau này trên thế giới này, cô không bao giờ gặp lại người nào như vậy nữa.

Phía sau hòn non bộ tiếng nước chảy róc rách, bóng đêm lờ mờ, chỉ còn lại ký ức như tuyết rơi lả tả trước mắt.

Dung Vi Nguyệt nghe vậy, quay mặt đi chỗ khác, cổ họng nghẹn ắng mấy giây sau mới thốt ra vài chữ đầy chua chát: "Đã qua bao nhiêu năm rồi, sớm đã quên hết rồi, bây giờ cứ dây dưa nữa còn có ý nghĩa gì."

Hàng mi Phó Lận Chinh run rẩy, một lúc sau anh cười khẽ: "Phải rồi, năm đó nói tan là tan, cứ như chơi đồ hàng vậy, đúng là chẳng có ý nghĩa gì."

Dung Vi Nguyệt không nói gì, người đàn ông nhìn cô, đáy mắt đỏ ngầu: "Những lời em nói lúc chia tay năm đó tôi vẫn còn nhớ rất rõ, em nghĩ nhiều rồi, lấy đâu ra dây dưa, tôi hận em còn không kịp."

Anh bước tới một bước, tự giễu cười một tiếng: "Cứ coi như vừa rồi tôi uống nhiều quá, d*c v*ng chinh phục trỗi dậy tác quái mà thôi."

Dung Vi Nguyệt đứng tại chỗ, hốc mắt phủ một tầng sương mỏng.

Phó Lận Chinh thu lại ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm, lướt qua vai cô rời đi.

Đêm lạnh như nước, gió lạnh luồn qua kẽ lá cuốn rơi vài chiếc lá vàng muộn màng. Vầng trăng trắng trên cao bị mây dày che khuất, chỉ còn lại một vòng sáng lạnh lẽo hắt xuống, dường như ngay cả không khí cũng ngưng đọng sự buốt giá.

Một lúc sau, Dung Vi Nguyệt quay lại phòng bao. Bữa tiệc đã gần tàn, nhưng các bạn học vẫn tổ chức tăng hai đi hát karaoke.

Bành Thanh Thời nhìn thấy cô: "Cậu đi đâu thế? Tìm cậu nãy giờ."

Cô rũ mắt nói dối: "Vừa rồi bụng tớ hơi khó chịu."

"Không sao chứ? Có phải ăn phải cái gì không, có cần đi bệnh viện xem sao không?"

Cô lắc đầu, quay sang thấy Phó Lận Chinh chào tạm biệt các thầy cô rồi đi về phía cửa.

Sau đó như thể không nhìn thấy cô, anh đi thẳng ra khỏi phòng bao.

Cô lấy lại tinh thần, nói với Bành Thanh Thời: "Tớ đi nói với thầy cô một tiếng, chúng ta cũng đi trước nhé."

"Được."

Đầu bên kia, Phó Lận Chinh đi xuống lầu. Hạ Tư Lễ thấy anh uống rượu bèn cầm chìa khóa xe của anh đi lái xe.

Trước cửa nhà hàng, Phó Lận Chinh mặc cả cây đen, dựa vào bức tường đỏ châm điếu thuốc. Bóng tối phủ xuống đỉnh đầu lạnh lẽo trầm mặc, giữa làn khói thuốc mờ ảo, một giọng nữ dịu dàng truyền đến: "Phó Lận Chinh ——"

Hướng An Duyệt và Hà Tâm đi tới trước mặt anh, Hướng An Duyệt nhẹ nhàng nói:

"Phó Lận Chinh, xin lỗi nhé, hôm nay bạn học bọn tớ chỉ đùa chút thôi, mạo phạm đến cậu rồi. À đúng rồi tớ muốn thảo luận với cậu về bộ phim 《Sương Tuyết Ngâm》, cậu có rảnh không?"

Hướng An Duyệt cười e lệ: "Tớ có khá nhiều ý tưởng về mặt này, cậu cũng là nhà sản xuất, vừa hay mọi người đi hát, chúng ta cùng đi nhé? Tiện thể trò chuyện thêm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!