Chương 75: Hoàn chính văn

Nghe thấy lời của cục bột nhỏ, Phó Lận Chinh nheo mắt cười như không cười: "Phó Ngật Triều, con có ý gì? Bố đích thân xuống bếp phục vụ con, con còn chê bai tay nghề của bố hả? Mùi vị tệ đến thế sao?"

Tiểu gia hỏa lẳng lặng nhìn anh. Phó Lận Chinh cầm bát của mình lên nếm thử một miếng, im lặng vài giây, rồi bình tĩnh mở miệng: "Chẳng phải là cho ít đường đi một chút, muối lại lỡ tay cho nhiều hơn một chút thôi sao? Ăn vẫn ăn được mà. Ai chẳng có lúc sai sót, thỉnh thoảng phong độ thất thường cũng là chuyện bình thường thôi chứ?"

Cục bột nhỏ mím mím môi, nghiêm túc gật đầu: "Vâng ạ, giống như Hô Hô ấy, thỉnh thoảng nó cũng lỡ tè ra ngoài tấm lót, nhưng nó đã rất cố gắng rồi."

Phó Lận Chinh: "..." Lấy cái gì so sánh với anh thế này?

Phó Lận Chinh dùng nĩa cuộn mì, tiếp tục đút cho tiểu gia hỏa ăn, giọng điệu cà lơ phất phơ: "Năm xưa theo đuổi mẹ con, bố biết làm hơn ba mươi loại mì Ý đấy, hơn ba mươi loại, con có khái niệm đó không? Món nào món nấy đều là cực phẩm, mẹ con ăn xong bị bố làm cho thần hồn điên đảo luôn đấy, hiểu không?"

Mắt tiểu gia hỏa tròn xoe: "Mẹ bị ngất xỉu ạ? Thế có phải mẹ ăn xong bị trúng độc không bố?"

"..."

Phó Lận Chinh bất lực cười khẽ: "Là thần hồn điên đảo, không phải ngất xỉu, ý là rất thích, bị mê hoặc đến choáng váng ấy. Mẹ con cực kỳ thích mì Ý bố làm, bố cứ làm là mẹ lại thích hôn bố, không tin con đi hỏi mẹ xem."

Cục bột nhỏ mím môi.

Vậy khẩu vị của mẹ cũng đặc biệt thật đấy.

Cuối cùng cục bột nhỏ cũng miễn cưỡng bị đút hết một bát mì Ý. Ăn xong, theo thông lệ gọi video cho Dung Vi Nguyệt báo cáo tình hình, bé chớp đôi mắt long lanh nghiêm túc hỏi:

"Mẹ ơi, bố bảo ngày xưa mẹ đặc biệt thích ăn mì Ý bố làm, ăn xong còn hôn bố nữa, có thật không ạ?"

Đầu bên kia Dung Vi Nguyệt nghe vậy ngẩn ra, quay đầu nhìn người đàn ông đang ngồi cạnh tiểu gia hỏa. Anh lười biếng nhướng mày nhìn cô: "Bé cưng, có không?"

Cô ngượng ngùng bật cười.

Cô đặc biệt thích ăn, ăn xong còn hôn anh bao giờ chứ...

Nhưng Dung Vi Nguyệt cũng không vạch trần người này trước mặt con, hùa theo nói: "Đúng rồi, bố làm mì Ý siêu lắm đấy. Sao tự nhiên con lại hỏi cái này, trưa nay bố làm mì Ý cho con à? Con thấy ngon không?"

Náo Náo ôm thú bông Capybara nhỏ, mím môi: "Không ngon ạ, con ăn sắp ngất xỉu luôn rồi."

Dung Vi Nguyệt bật cười thành tiếng. Phó Lận Chinh cúi đầu liếc bé: "Bố làm khó ăn đến thế à?"

Dung Vi Nguyệt cười cười: "Phó Lận Chinh, Náo Náo từ nhỏ nói thật là phải biểu dương, anh không được dạy con nói dối đâu nhé. Anh đây gọi là học bếp ba năm, trở về vẫn trình độ mẫu giáo."

Phó Lận Chinh dựa vào ghế sofa, cười lạnh một tiếng: "Được lắm, hai mẹ con em cứ ghét bỏ anh đi, sau này anh không làm nữa."

Dung Vi Nguyệt dỗ dành anh: "Đùa anh thôi, ai mà ghét bỏ anh chứ, em thích ăn cơm anh làm nhất. Náo Náo, bố vì chúng ta mà nỗ lực học nấu ăn lắm đấy, con xem bánh ngọt quýt xanh và bánh bông tuyết con thích ăn đều là bố làm, bố có phải rất lợi hại không?"

Náo Náo gật đầu thật mạnh. Dung Vi Nguyệt nói: "Con mau dỗ dành bố đi, bố sắp buồn rồi kìa."

Tiểu gia hỏa lập tức ôm lấy Phó Lận Chinh, giọng sữa làm nũng: "Bố ơi, bố làm ngon lắm ạ, bố đừng buồn nữa nha."

Mắt Dung Vi Nguyệt cong cong: "Đúng rồi, chồng em là giỏi nhất, phương diện nào cũng hoàn hảo, nấu ăn còn đặc biệt có năng khiếu, em đúng là tìm được một ông chồng tốt từ hồi cấp ba nhỉ."

Phó Lận Chinh nghe hai mẹ con kẻ tung người hứng, khóe môi không giữ được nụ cười, "Được rồi đấy hai người." Thật sự hết cách với hai vị tổ tông này.

Đợi tiểu gia hỏa chạy sang một bên chơi đồ chơi, Phó Lận Chinh kể lại cuộc đối thoại buổi trưa với con cho Dung Vi Nguyệt nghe, bất lực nói: "Em xem em sinh ra cái cây hài gì đây này."

Dung Vi Nguyệt chống cằm nhìn anh, cười tươi rói: "Thế chẳng phải di truyền từ anh sao, hồi nhỏ em đâu có tinh quái như thế. Hơn nữa anh biết làm hơn ba mươi loại mì Ý từ bao giờ vậy, đó chẳng phải đều là gói sốt sao?"

"Gói sốt chẳng phải cũng do anh nêm nếm à?"

Dung Vi Nguyệt trêu chọc: "Thế em cũng chẳng ăn đến mức thần hồn điên đảo đâu, em ăn đến sợ luôn rồi, nhìn thấy anh là muốn trốn."

Phó Lận Chinh kéo dài giọng: "Dung Vi Nguyệt, em có thể có chút lương tâm được không? Lúc đó trù nghệ của ông đây kém như vậy, khó khăn lắm mới dụ dỗ được em về sống chung, muốn em ăn uống điều độ chút, lại sợ món anh tự nấu làm em ăn xong dọn đi ngay trong đêm, nên đành phải thay phiên các loại mì Ý, dứt khoát mua cả một tủ luôn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!