Phó Lận Chinh nghe thấy lời của nhóc con, tức cười nhếch khóe môi.
Đồ ngủ thay xong rồi, chăn cũng mang theo rồi, còn dẫn theo cả Hô Hô để thêm can đảm trợ uy, thế mà gọi là "vừa hay đi ngang qua tiện thể chào hỏi"? Rõ ràng là muốn xông vào thế giới hai người của bọn họ.
Phó Lận Chinh cười khẽ: "Phó Náo Náo, mấy cái chiêu trò cũ rích này của con đều là đồ bỏ đi năm xưa bố dùng để theo đuổi mẹ con đấy, biết chưa hả? Còn dám múa rìu qua mắt thợ, bắt chước bừa bãi, học đòi không đến nơi đến chốn trước mặt bố, thật nực cười."
Cục bột nhỏ: ?? &*¥#*
Cục bột nhỏ nghe không hiểu một tràng tiếng lóng này, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh, chỉ kéo cái chăn nhỏ mềm mại nói: "Bố ơi, con không có rụng răng đâu, ngày nào con cũng đánh răng ngoan mà."
Phó Lận Chinh không nhịn được cười, vươn tay xoa rối mái tóc mềm mại của bé, giọng lười biếng: "Được rồi, chào hỏi xong rồi thì về ngủ đi, đừng có suốt ngày làm bóng đèn nữa."
Gấu con nhìn anh chằm chằm, đôi mắt đen láy như quả nho long lanh nước, tủi thân nói: "Bố ơi, con ngủ một mình lạnh lắm, ch** n**c mũi là phải tiêm đó, con đáng thương lắm, con có thể ngủ cùng bố và mẹ không?"
Nói rồi còn hít hít cái mũi nhỏ.
Quả nhiên, chưa đến ba giây đã lộ rõ mục đích.
Phó Lận Chinh bật cười: "Chẳng phải bà Lý đang ở cùng con sao? Bà ấy sẽ đắp chăn cho con, con sẽ không bị cảm đâu."
"Hôm nay không cần bà Lý," Cục bột nhỏ lao vào lòng anh, ôm lấy chân anh, "Bố ơi, con muốn ngủ cùng bố, con yêu bố nhất nhất luôn ~"
"..." Còn lôi anh ra làm tấm khiên nữa chứ? Ai mà chẳng biết mục đích của nó là muốn ngủ với mẹ.
Trong phòng, Dung Vi Nguyệt nghe thấy hết toàn bộ quá trình, chỉ biết cảm thán cha nào con nấy, mỉm cười nói: "Chồng à, hay là cứ để Náo Náo vào đi. Náo Náo, tối nay con muốn ngủ với bố mẹ à?"
Gấu con quay đầu nhìn thấy mẹ tiên nữ trên giường, mắt sáng rực lên, ngoan ngoãn gật đầu: "Muốn ạ..."
Dung Vi Nguyệt cười: "Vậy vào đây đi cục cưng."
Phó Lận Chinh: "..."
Cục bột nhỏ xách chăn lên, mặc kệ Phó Lận Chinh, lập tức chạy bạch bạch bạch vào trong. Phó Lận Chinh thấy Hô Hô vẫy đuôi cũng định đi theo, mặt đen sì giơ chân chặn lại: "Phó Hô Hô, về ổ của mày ngủ đi, mày thử hùa theo em mày làm loạn xem?"
Hai cái đứa này, chẳng đứa nào khiến người ta bớt lo.
Hô Hô cụp đôi tai to như cái quạt xuống, tủi thân ư ử một tiếng rồi quay đầu bỏ đi. Cuối cùng Phó Lận Chinh đóng cửa phòng ngủ lại, ngay khoảnh khắc cục bột nhỏ sắp leo lên giường, anh túm lấy bé xách lên: "Đi rửa tay khử trùng trước đã, ai cho con leo lên?"
Từ phòng tắm đi ra, cục bột nhỏ lại leo lên giường, giống như chú cá vàng nhỏ chui tọt vào lòng Dung Vi Nguyệt, ôm chặt lấy mẹ: "Mẹ ơi, con yêu mẹ nhất nhất nhất luôn."
Phó Lận Chinh: ?
Anh cười lạnh, ôm Dung Vi Nguyệt vào lòng, nhìn cục bột nhỏ: "Vừa nãy ở bên ngoài còn ôm bố nói yêu bố nhất, quay đầu lại đã nói yêu mẹ nhất, cố tình lừa bố đúng không?"
Dung Vi Nguyệt cong mắt xoa đầu nhóc con, "Náo Náo không nói dối đúng không nào? Bố tốt như vậy, con cũng rất yêu bố phải không?"
Nhóc con lập tức gật đầu, bò qua thơm chụt một cái lên mặt Phó Lận Chinh, giọng sữa làm nũng: "Náo Náo cũng yêu bố nhất ~"
Phó Lận Chinh đè thấp khóe môi: "Miệng ngọt thế, lại muốn hối lộ bố à?"
Nhóc con lắc đầu: "Không phải, Náo Náo yêu mẹ, yêu Hô Hô, cũng yêu bố..."
Phó Lận Chinh nhếch môi. Được lắm, thứ hạng của anh còn không bằng con chó Hô Hô nữa.
Dung Vi Nguyệt cười hỏi Náo Náo: "Đêm hôm khuya khoắt sao lại chạy qua đây, muốn tìm bố mẹ ngủ cùng à?"
Nhóc con gật đầu cái rụp, nhìn sang Phó Lận Chinh: "Bố ơi, con muốn nghe bố kể chuyện đua xe..."
Nhóc con di truyền từ Phó Lận Chinh, từ nhỏ đã thích những thứ liên quan đến xe đua, thích nhất là xem bố lái xe, chơi đồ chơi xe đua cùng bố, ngay cả đi ngủ cũng phải nghe chuyện liên quan đến xe đua, lớn lên chắc cũng sẽ là một tay đua.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!