Chương 73: (Vô Đề)

Sau khi sinh xong, Dung Vi Nguyệt được y tá đẩy ra khỏi phòng sinh. Bố mẹ hai bên, ông cụ Phó, Ân Lục và mọi người vẫn luôn túc trực ở cửa, ngay lập tức ùa tới đón, vừa kích động vui mừng lại vừa lo lắng, quan tâm hỏi han tình hình của cô:

"Nguyệt Nguyệt vất vả rồi, con không sao chứ?"

"Nguyệt Nguyệt chắc chắn là mệt lắm rồi, mau đưa về nghỉ ngơi trước đã..."

Dung Vi Nguyệt mỉm cười nhạt nói không sao, tình trạng sức khỏe của cô vẫn ổn, chỉ là quá mệt mỏi mà thôi.

Dung Vi Nguyệt được đưa về phòng bệnh nghỉ ngơi trước. Đây là bệnh viện tư nhân cao cấp nhất Bắc Kinh, trang thiết bị cũng thuộc hàng đỉnh cấp, phòng bệnh là căn suite đơn lớn nhất, có vài bác sĩ và y tá chuyên trách chỉ chăm sóc một mình Dung Vi Nguyệt, dịch vụ vô cùng chu đáo.

Mọi người sau đó mới quay sang hỏi Phó Lận Chinh: "Em bé đâu, là trai hay gái?"

Phó Lận Chinh im lặng vài giây, giống như cuối cùng cũng phải chấp nhận hiện thực, lười biếng mở miệng: "Con trai, ba cân hai (3.2kg)."

Sau đó y tá bế em bé ra. Mọi người nhìn thấy nhóc con được quấn chặt trong chăn ủ, đội một chiếc mũ sơ sinh hình thỏ con màu hồng phấn, hai má hồng hồng, da dẻ nhăn nheo, cái miệng nhỏ cứ đóng lại rồi mở ra.

Tất cả mọi người đều bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy:

"Ôi chao, đáng yêu quá đi mất, nhỏ xíu xiu..."

"Mắt nhanh mở thế, to ghê, giống hệt Nguyệt Nguyệt."

"Sống mũi cao thật đấy, tóc cũng nhiều, cảm giác vừa sinh ra đã là một soái ca rồi."

"Trông rất giống A Chinh hồi nhỏ, nhưng đẹp trai hơn lúc A Chinh mới sinh, A Chinh hồi đó đen thui hà ha ha ha."

"Nguyệt Nguyệt trắng, nên em bé cũng trắng..."

Em bé được đặt vào nôi, mọi người đều vui vẻ trêu đùa, nhưng lại thấy Phó Lận Chinh lẳng lặng nhìn tiểu gia hỏa, ánh mắt có chút thẫn thờ.

"A Chinh cậu sao thế? Ngẩn ngơ cái gì vậy?"

"Đúng đấy, hay là vui quá hóa ngốc rồi?"

Phó Lận Chinh lười biếng dựa vào lưng ghế, nhàn nhạt nói: "Không có gì, đang nỗ lực tiêu hóa sự thật là một thằng c*."

Mọi người đều bật cười thành tiếng, Nghê Âm trêu chọc: "Anh, em đã bảo cái lý thuyết 'chua con trai cay con gái' của anh không chuẩn đâu mà? Thế mà không tin em."

"Phó Lận Chinh, mấy cái váy nhỏ kẹp tóc nhỏ của cậu mua công cốc hết rồi, giờ không làm nô lệ của con gái được nữa, chỉ có thể làm nô lệ của con trai thôi ha ha." Ân Lục cười nói.

Hạ Thiên Đường gật đầu bồi thêm một dao: "Em có dự cảm, nhóc con này sau này chắc chắn sẽ chuyên trị Phó Lận Chinh. Phó Lận Chinh, anh chuẩn bị bước vào chế độ ông bố bỉm sữa khổ sai đi ha ha ha."

Phó Lận Chinh cảm thấy đầu càng đau hơn. Nghê Ánh Chi cười khuyên con trai: "Được rồi, con gái hay con trai đều tốt như nhau, con trai cũng rất đáng yêu mà, con nhìn xem thằng bé đẹp trai thế kia."

Phó Lận Chinh cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhăn nheo của tiểu gia hỏa, cười nhạt nhếch môi: "Ừ, đáng yêu, giống cái bánh bao nướng vừa ra lò."

"Ha ha ha ha ông bố này ví von quá đáng thật đấy..."

Thịnh Liễu nói: "Em bé mới sinh mà, đợi thêm hai ngày nữa là nở nang ra ngay, bây giờ là bánh bao nướng, sau này sẽ biến thành cái bánh màn thầu trắng trẻo đáng yêu thôi."

Phó Lận Chinh cúi đầu nhìn sinh linh bé nhỏ kia, mềm oặt, nhăn nheo, nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh nhìn anh.

Đáy lòng anh khẽ động, như bị thứ gì đó mềm mại va vào, anh giơ tay nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhỏ mềm mịn của cục bột sữa, khóe môi lơ đãng nhếch lên.

Ở bên cạnh tiểu gia hỏa một lúc, Phó Lận Chinh liền quay lại túc trực bên Dung Vi Nguyệt. Hai tiếng sau cô tỉnh lại, anh lập tức nắm lấy tay cô, nghiêng người dịu dàng hỏi: "Bé cưng tỉnh rồi?"

"Dạ..."

Bác sĩ lập tức tới kiểm tra các chỉ số cơ thể của cô, mọi thứ đều bình thường. Phó Lận Chinh pha chút nước đường đỏ nóng, từng thìa từng thìa bón tới bên môi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!